Thần Tử kia: "@# ¥. . ." Ngớ ra tại chỗ, thiếu chút nữa đã hóa đá.
Về phần bọn người Ngụy Tuyền, cả đám đều bốc khí lạnh trên thân, tất cả ngừng bước chân lại, bị làm kinh hãi không nhẹ.
Thật sự có một sọt hay sao! ?
Thứ thế này thật sự thành củ cải lớn? Trên Địa Cầu có nhiều kỳ tài ngút trời độ kiếp như vậy ư? Không đúng, khẳng định không phải đương thời lưu lại.
Mọi người ý thức được, đây là thứ lưu lại từ thời kỳ Thượng Cổ, niên đại đó, trên Địa Cầu quả thật không thiếu hụt kỳ tài, luôn có một số người dám luyện chế Tử Tinh Thiên Lôi trong lúc độ kiếp, không thiếu khuyết nhân vật ngất trời.
Một vài Thần Tử không thể không cảm thán, năm đó Địa Cầu thật sự quá khủng bố, ở nơi đây, bí bảo hiếm có có thể lấy ra một sọt lớn như rau cải trắng vậy!
Ngay lập tức, tất cả mọi người bó tay hết cách, bởi vì thật sự nói không ra lời.
Đôi mắt Ngụy Tuyền thoáng hiện ánh sáng lạnh lẽo, ả ta mười phần oán hận, ả rất đau lòng, trước sau đã bị Tử Tinh Thiên Lôi làm nổ chết ba người, đây là tổn thất rất lớn.
Cần biết là, đây cũng không phải tiến hóa giả bình thường, đều là thiên tài chọn lựa ra trên tinh cầu của tộc Tây Lâm, họ đều là nhóm người thế hệ tuổi trẻ mạnh nhất trong tộc Tây Lâm.
Loại thiên tài này đều là nhân vật quan trọng trong tương lai, là nhân tài hậu bị sẽ tiếp quản tất cả quân đoàn.
Coong!
Phía bên kia, trận chiến đang dị thường hung hiểm, trong nháy mắt Sở Phong va chạm sinh tử với Cơ Giới Kim Cương, kịch liệt quyết đấu cùng Ngụy Lân, có thể phân sinh tử bất cứ lúc nào.
Đao quang kia trắng xoá, phượng kêu lên vang vọng chín tầng trời!
Trong chớp mắt, chính là khoảng cách sinh cùng tử, mạnh như Sở Phong mà suýt nữa còn bị đao quang cuốn trúng.
Hắn có chút thất thần, là do bị bọn người bà lão kia làm cho giật mình, cảm thấy bọn họ thật sự quá nhiều tiến lắm của, có một sọt Tử Tinh Thiên Lôi như thế trong tay, dù đối mặt hơn hai trăm Thần Tử, Thánh Nữ cấp độ Quan Tưởng cũng không sợ, có thể giằng co.
Lúc này, bà lão âm thầm dùng tinh thần truyền âm, nói cho Sở Phong biết: "Giả, đâu mà còn cả một sọt kia chứ, hồi đại chiến Thượng Cổ đã tiêu hao gần hết rồi, những cái này toàn là vật liệu đựng thôi, còn chưa dự trữ năng lượng khi độ kiếp vào."
Bà ta nói cho Sở Phong biết, vẫn còn Tử Tinh Thiên Lôi, nhưng mà, không thể như cải trắng mà quăng lung tung ra ngoài, dùng để chấn nhiếp tương đối thỏa đáng.
Sở Phong hiểu rõ, kết quả cuối cùng vẫn phải dựa vào thực lực mà đấu một trận, hắn thấp giọng gào thét, năng lượng trong thân thể trào ra ngoài mãnh liệt, hắn quát: "Tộc Tây Lâm, tộc Cơ Giới, các ngươi đều cùng lên đi, một mình ta giết sạch toàn bộ các ngươi!"
Chỉ trong chốc lát như thế, hắn đã va chạm với Thần Tử hai tộc hơn trăm lần, không quan tâm đến thêm vài tên địch thủ, bởi vì hai người này là cường đại nhất trong hai tộc.
"Cơ Giới Kim Cương ngươi lui ra phía sau, ta tự mình tới!" Ngụy Lân mở miệng, tiếng nói của gã rất lạnh, gã không muốn để người ta có "Ảo giác", cảm thấy Thần Tử tộc Tây Lâm còn không bằng một thổ dân Địa Cầu.
Bởi vì, gã cảm thấy, cái gọi là hai đại Thần Tử liên thủ, đó là một tiêu đề dối trá, không thành lập được, bọn họ đều chưa dồn hết được sức lực để ra tay kia mà.
Đối với nhân vật cấp Thần Tử như gã mà nói, đây mới là món ăn khai vịmà thôi, còn không phải quyết chiến sinh tử chân chính, gã có nhiều con át chủ bài cường đại có thể dùng đến.
Huống chi, bởi vì gã kiêu ngạo, gã tự phụ, năng lượng sâu trong thân thể còn chưa sôi trào lên, còn không phải sức mạnh cao nhất của Quan Tưởng.
Cơ Giới Kim Cương mở miệng, nói: "Đúng vậy a, chúng ta liên thủ giết hắn thì chỉ không công mà tạo nên thanh danh cho hắn, kỳ thật hắn là cái thá gì chứ, Ngụy Lân huynh, không bằng ngươi lui ra phía sau, để ta tới thay ngươi chém giết hắn!"
"Đang!"
Sở Phong đột nhiên lấy ra một tòa Tháp Hoàng Kim có chút không trọn vẹn, nó đánh vào trường đao sáng như tuyết của Cơ Giới Kim Cương, lập tức khiến lưỡi dao của gã ta nổ tung, suýt nữa làm gã bị thương.
"Ai bảo ngươi làm phách!"
Sở Phong tương đối trực tiếp, không tiếc lấy ra bí bảo lực sát thương rất lớn tịch thu được từ Thần Tử khác để trực tiếp hủy diệt binh khí của gã ta, đương nhiên bản thân cái Tháp Hoàng Kim cũng tan nát.
Sắc mặt Cơ Giới Kim Cương lập tức âm trầm, cho dù là một Kim Chúc Nhân, biểu lộ trên gương mặt cũng tương đối sinh động.
"Đạo huynh, mau lui!" Ngụy Lân mở miệng lần nữa.
"Tốt, giao cho ngươi!" Cơ Giới Kim Cương cuối cùng vẫn gật đầu đáp ứng.
Oanh!
Ngay khi gã lui ra ngoài, nắm đấm của Ngụy Lân đỏ tươi mà sáng chói, như dòng dung nham nóng bỏng mà khủng bố, tuôn trào ra thứ năng lượng màu đỏ đáng sợ.
Thiên Hoàng Quyền!
Gã suy diễn thêm một bước, đẩy loại quyền pháp này lên tới cực hạn, phía sau gã ta trực tiếp hiển hiện ra một con Bất Tử Điểu, mang theo ánh lửa ngập trời, trong đó huýt dài.
Gã đánh giết hướng về phía trước!
Sở Phong biến sắc, nhưng mà hắn lại không sợ, thu hồi đại kích, chuyên tâm diễn dịch Tử Khí Đông Lai Quyền, đây là một trong hai đại quyền pháp tuyệt đỉnh năm đó của Địa Cầu.
Ầm ầm!
Sự va chạm chỉ trong nháy mắt ấy, cứ như hai hằng tinh đụng vào nhau, năng lượng lập tức nổ tung, xuất hiện ánh sáng chói mắt, bao phủ nơi đây, bao phủ cả hai người bọn họ.
Liều mạng tranh đấu, dũng giả thắng!
Niềm tin của hai người này rất vững chắc, đều vô cùng tự tin, không có kẻ nào lùi bước, cứ như vậy mà tiến hành sinh tử đối oanh, chấn động đến cả hư không cũng kêu rung lên, tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Mọi người kinh dị, nhìn thấy nơi đó có vô số những áng mây hình nấm, lao vút lên không trung, cảnh tượng này có chút doạ người.
Xoát một tiếng, hai người tách ra, ai cũng mang ánh mắt lạnh lẽo, tia nhìn tựa như tia chớp xẹt qua hư không, sau đó bọn họ lại nhanh chóng cùng xông về một phía trước, diễn dịch quyền pháp, tiếp tục trận đại chiến sinh tử.
Phanh phanh phanh. . .
Giống như hai tia chớp, một tia đỏ tươi như máu, một tia ánh tím chói lòa, bọn họ dây dưa, không ngừng va chạm trên bầu trời, lần nào cũng tung mạnh ra áng mây hình nấm, bao phủ thiên địa, cảnh tượng quá mức khủng bố.
Dãy núi Côn Lôn hùng vĩ đang lay động, mà những ngọn núi bên ngoài không thuộc về Côn Lôn kia, lúc này xảy ra chuyện khá là đáng sợ, có ngọn núi bị ánh hào quang trên nắm đấm của bọn họ đốt cháy, sau đó nổ tung, có ngọn bị va chạm ầm vang ngã xuống, khói bụi ngập trời, còn có nơi bị nóng chảy, trở thành dung nham nóng chảy.
Ngụy Lân muốn chứng minh mình là mạnh nhất, hơn xa thổ dân Địa Cầu, cho nên đã thi triển Thiên Hoàng Quyền, trực tiếp muốn đánh bạo thiên địa!
Trong nháy mắt, bọn họ đã chém giết hơn trăm hiệp, điều này làm rất nhiều người kinh hãi, cho dù là trong tinh không kia hiện tại cũng rất yên tĩnh, tất cả mọi người đang chăm chú quan sát trận chiến này.
Bởi vì, đây là cuộc quyết đấu số mệnh, tộc Tây Lâm là tộc đàn cường đại xuất thân từ tinh cầu này, có ân oán dây dưa với thổ dân trên Địa Cầu, quan hệ quá phức tạp.