Lý Xuyên cau mày, nhìn tôi: “Thiếu gia, cậu xem thế này…”
Ánh mắt tôi sáng lên: “Tới đúng chỗ rồi! Đi, vào xem thử!”
Lý Xuyên vừa nghe, vội vàng gật đầu: “Được!”
Khả Nhi tách mọi người ra: “Các vị, làm ơn làm ơn, chúng tôi tới mua đồ, xin nhường đường một chút…”
Mọi người vừa nghe liền tách ra cho chúng tôi một lối đi, ở sau lưng chúng tôi chỉ chỏ: “Lúc này rồi còn tới mua đồ?”
“Người ngoại tỉnh, không biết là phải rồi, cái xưởng này tà ma lắm… có nên cho họ biết không?”
“Bỏ đi, thêm một chuyện còn hơn bớt một chuyện, đừng xen vào chuyện của người khác nữa…”
Tôi không để ý đến bọn họ, đi vào xưởng, bảo Lý Xuyên: “Anh đi tìm xưởng trưởng.”
“Được!” Lý Xuyên gật đầu, nhìn bốn phía, hướng về người từ phía xa đi tới.
Người kia hơn 30 tuổi, vẻ mặt đầy lo lắng, đang giải thích với cảnh sát chuyện vừa phát sinh.
Lý Xuyên đi tới, cười cười chào hỏi với bọn họ, sau đó nói với họ mấy câu.
Người nọ sửng sốt, nhìn chúng tôi, do dự một chút, kéo Lý Xuyên sang một bên thấp giọng nói chuyện.
Lý Xuyên trầm mặc một hồi rồi quay lại.
“Thiếu gia, người kia chính là xuởng trưởng, tên Mã Long.” Anh ta nói: “Tôi bảo với anh ta chúng ta muốn mua sử tử, anh ta bảo phải đợi cảnh sát lấy khẩu cung, hỏi chúng ta có thể tới vào hôm khác không?”
“Bao lâu thì anh ta có thể trở lại? “Tôi hỏi.
Lý Xuyên nhìn Mã Long: “Chuyện này cũng ngoài ý muốn, anh ta không có trách nhiệm chính. Có lẽ chỉ đi lấy khẩu cung, lấy xong có thể về.”
Tôi nghĩ ngợi, bảo anh ta: “Anh đi hỏi anh ta, con sư tử xảy ra chuyện có phải do anh ta khắc không, nếu anh ta nói không phải chúng ta đi, nếu anh ta nói phải, vậy anh nói với anh ta, trời tối chúng ta lại quay lại.”
“Được!” Anh ta gật đầu, xoay người đi về phía Mã Long.
Khả Nhi nhỏ giọng hỏi tôi: “Thiếu gia, sư tử đập người mà chúng ta cũng lấy?”
“Anh ta tên Mã Long.” Tôi nhỏ giọng nói: “Ngựa cũng là rồng, người này long khí vô cùng vượng. Tôi nhìn khí đen trên mặt anh ta, rõ ràng là có sát khí. Nếu tôi đoán không sai, con sư tử đập người kia chính là anh ta khắc. Tác phẩm như con, cậu nói con của Mã Long sẽ là gì?”
Ánh mắt Khả Nhi sáng lên: “Là rồng!”
Tôi bình tĩnh cười: “Thông minh!”
Cô cười.
Lý Xuyên rất nhanh đã trở lại: “Thiếu gia, tôi đã hỏi rồi, sư tử đúng là do anh ta khắc. Anh ta nói có một khách hàng ở phía Bắc định, nói là xây miếu dùng tới, bây giờ dính máu rồi, sợ sẽ xui xẻo. Tôi bảo không sao, chúng ta chờ anh ta quay lại sẽ nói tiếp. Tôi hẹn với anh ta rồi, cũng lấy số điện thoại, đợi trời tối chúng ta lại tới.”
“Được.” Tôi nhìn Mã Long, xoay người rời khỏi nhà máy.
Trở về xem tôi nhìn đồng hồ, đã hơn 3 giờ, đến lúc trời tối thời gian còn nhiều.
“Thiếu gia, tôi đói rồi, chúng ta đi ăn cơm đi.” Khả Nhi nói.
“Ừ, tôi cũng đói.” Tôi bảo Lý Xuyên: “Tìm một quán cơm, đi ăn cơm.”
“Được!” Lý Xuyên lái xe đi, đổi hướng vào trấn.
Chúng tôi tìm một nhà hàng, gọi vài món, một nồi cơm, ăn một bữa.
Sau khi ăn xong, chúng tôi cũng không vội, Lý Xuyên gọi trà, chúng tôi uống một lúc thì trời mới tối.
Sau khi trời tối, Mã Long gọi điện tới.
Lý Xuyên nghe điện thoại, nói với tôi: “Thiếu gia, anh ta về rồi, đang chờ chúng ta ở xưởng.”
“Được!” Tôi đứng lên: “Đi, đi nhà máy đá.”
Chúng tôi lên xe, rất nhanh đã tới cửa nhà máy đá. Mã Long nhìn thấy, vội vàng ra đón.
Sau khi gặp mặt, Lý Xuyên giới thiệu chúng tôi: “Xưởng trưởng Mã, đây là thiếu gia của chúng tôi, thiếu gia, vị này là xưởng trưởng Mã Long.”
Mã Long vội bắt tay tôi: “Chào cậu thiếu gia, cảm ơn cậu vào thời điểm này vẫn muốn mua hàng của chúng tôi.”
Tôi cười nhạt: “Xưởng trưởng Mã không cần khách khí, dẫn chúng tôi xem con sư tử đó đi.”
“Được, sư tử ở kho, thiếu gia, Lý tiên sinh, vị tiểu thư này, mời đi bên này!” Mã Long cảm kích nói.
Chúng tôi theo anh ta vào nhà máy đá, tới phòng kho, anh ta mở cửa bật đèn cho chúng tôi.
Một con sư tử đá uy mãnh xuất hiện trước mắt chúng tôi.
Chúng tôi không kìm được ngây ngẩn.
Con sư tử này vô cùng lớn, cao chừng năm thước, hình dáng hung mãnh, khí thế phi phàm, vuốt mạnh mẽ dính máu tươi, phía dưới nắm lấy ba con tiểu quỷ, lộ ra vẻ trấn kinh thiên hạ, ngang ngược hống hách.
Móng dính máu, trấn quỷ, ngang ngược.
Tất cả những thứ này đều vô cùng thích hợp.
“Sư tử này ngầu quá!” Khả Nhi không nhịn được khen.
Tôi hài lòng gật đầu, đi tới trước mặt sư tử, nhìn máu trên vuốt nhọn của nó, hỏi Mã Long: “Đây là do chiều nay dính vào?”
Mã Long gật đầu: “Phải, người công nhân kia bị đạp gãy chân, nát mất xương. Khi xảy ra chuyện, người khách hàng cử đến nhận hóa đơn đứng bên cạnh nhìn, người bị đập đổ máu, anh ta liền gọi điện xin chỉ thị, nói sư tử này họ không cần nữa, còn bắt chúng tôi trả cọc. Tôi cố gắng giải thích với anh ta, nhưng người kia lại không nói gì, cứ thế lên xe bỏ đi.”
Anh ta thở dài: “Thiếu gia, không dối cậu, đây là con sư tử tôi tự mình khắc, phải mất đến một năm! Giờ thì hay rồi, xảy ra chuyện thế này coi như tan tành, tôi còn phải trả cọc, bồi thường thuốc men. Con sư tử này quá xui xẻo, nếu cậu không ngại, tôi chỉ lấy giá vốn, cậu lôi đi đi!”
Lý Xuyên ho khan, nhỏ giọng hỏi tôi: “Thiếu gia, có thể sử dụng không?”
Tôi bình tĩnh cười, quay đầu nhìn sư tử: “Người bình thường dùng không được, nhưng chúng ta dùng, vừa vặn…”
Lý Xuyên không nói hai lời, nhìn Mã Long: “Con sư tử này, chúng tôi lấy!”
Mã Long cơ hồ không tin vào tai mình: “Mọi người… thật sự muốn lấy?”
“Anh ra giá đi.” Lý Xuyên nói.
Mã Long giật mình nhìn chúng tôi, không kìm được nuốt nước miếng.
Hạnh phúc tới ngay sau ác mộng, anh ta phản ứng không kịp.
Thấy anh ta không nói lời nào, Lý Xuyên giơ một ngón tay: “Một triệu, được không?”
Mã Long nhất thời sửng sốt, vội vàng lắc đồng: “Không không không, không cần nhiều như vậy, khách hàng trước nói giá 800 ngàn…”
“Một triệu đi.” Lý Xuyên dứt khoát: “Trong đêm nay anh chở đến bãi Sư Tử ở trấn Vạn Sơn cho tôi, chúng tôi cần dùng gấp, đến nơi rồi, tôi gửi 1 triệu cho anh.”
Mã Long như nằm mơ, thật thà gật đầu: “Vâng, được, để tôi sắp xếp xe, gửi cho anh.”
Lý Xuyên nhìn tôi: “Thiếu gia, cậu thấy được không?”
“Cứ như vậy đi.” Tôi nhìn Khả Nhi: “Chúng ta đi thôi.”
Khả Nhi gật đầu: “Được!”
Tôi cười với Mã Long, dẫn theo Lý Xuyên và Khả Nhi xoay người ra ngoài.
Mã Long yên lặng nhìn bóng lưng chúng tôi, ngồi chồm hỗm dưới đất, oa oa khóc.