Thầy Phong Thủy Thiếu Niên (Bản Dịch)

Chương 32 - Chương 32. Huyết Thân

Chương 32. Huyết Thân Chương 32. Huyết Thân

Ngọc khôi tiên đứng ở giữa phòng, không chút trở ngại, cả người toàn máu, trên người có ngọn lửa rừng rực cháy, yên lặng nhìn tôi, khóe miệng còn mang theo nụ cười quỷ dị.

Một thanh âm dễ nghe vang đến bên tai tôi: “Có giỏi thì tới đây … tới đây …”

Huyết khi dâng trào, đầu óc tôi nóng lên, theo bản năng muốn bấm quyết hạ Ngũ lôi trấn linh phù.

“Tới đây! Ngươi tới đi! Tới đây đi…. Ha ha ha”

Cô ta muốn dẫn dụ tôi, dẫn dụ tôi dùng Ngũ lôi trấn linh phù công kích cô ta.

Cô ta biết, nội công tôi yếu, một khi công kích cô ta, ắt sẽ nội thương, như vậy không còn cách nào cứu Triệu Phi nữa.

Tôi cố nén tức giận, thu chỉ quyết, xoay người bước nhanh trở lại phòng khách, bế Khả Nhi đang co quắp một đống trên đất lên.

Khả Nhi hét một tiếng chói tai: “A!”

“Là tôi!” Tôi ôm cô ấy đến cửa thư phòng, ra lệnh: “Khả Nhi, mở mắt ra!”

Khả Nhi lúc này mới mở mắt ra, hoảng sợ nhìn tôi, không nói được gì.

Tôi chuyển người, để cô ấy nhìn thấy ngọc khôi tiên cả người là lửa trong phòng.

Khả Nhi bị dọa sợ chân mềm nhũn, bò luôn trên đất.

Tôi một lần nữa ôm lấy cô ấy, khích lệ: “Khả Nhi, cậu đừng sợ! Cô ta không phải quỷ, trên người cậu đeo phù của tôi, cô ta không làm hại được cậu!”

Khả Nhi sợ đến choáng váng, căn bản nghe không vào những gì tôi nói.

“Khả Nhi!” Tức rống giận: “Tỉnh lại đi!”

Lần hét này, mười phần khí lên từ đan điền, tôi lớn thế này cũng chưa hét thế bao giờ.

Khả Nhi bị dọa giật mình, nhất thời tỉnh lại, trong mắt đầy nước: “Thiếu gia, tiền kia tôi … tôi không cần nữa … Tôi muốn về nhà … Tôi muốn tìm mẹ tôi …” Cô vừa khóc vừa nói.

“Khả Nhi, cậu nghe tôi nói.” Tôi ngưng thần nhìn cô ấy chằm chằm: “Người phụ nữ trong kia, chỉ có thể làm hại đàn ông! Cậu mang trên người Hộ thân phù của tôi, cô ta không dám đụng vào cậu, nhưng tôi lại không dám đụng đến cô ta. Nếu như bây giờ cậu bỏ đi, lửa này cũng sẽ không để cậu ra ngoài, nó sẽ đốt cả cái nhà này, thiêu sống chúng ta! Cho nên, cậu nghe tôi, làm theo những gì tôi nói, tôi đảm bảo cậu sẽ không sao!”

Khả Nhi cố nén nước mắt, run rẩy gật đầu: “Ừ!”

Tôi xoay người cô qua, cho cô ấy nhìn thấy người phụ nữ kia: “Ở sau lưng cô ta, trên bàn sách của anh Phi nhà cậu, có một hộp gỗ! Cậu đi tới, mang hộp gỗ ra đây cho tôi! Đừng sợ người phụ nữ này, cô ta không làm hại được cậu, cậu coi thường cô ta, hiểu không?”

Khả Nhi hoảng sợ nhìn người phụ nữ, thở hổn hển từng cơn, theo bản năng muốn lui về phía sau.

“Phía sau không còn đường lui!” Tôi hét to: “Xông qua đó, nghe thấy không? Cậu yên tâm, tôi đảm bảo cậu không sao!”

“Khả Nhi, dựa vào cô đấy! Xong việc anh cho cô tiền! Anh cho cô 200 ngàn!” Triệu thổ hào hô.

Khả Nhi nhắm chặt hai mắt, cố nén không khóc lên, cố gắng bình ổn tâm tình, muốn lấy dung khí.

“Tôi đã nói rồi, cậu đeo Hộ thân phù thì không được đổi ý!” Tôi khích lệ cô ấy: “Dũng cảm lên, bọn tôi chỉ có thể dựa vào cậu thôi!”

“Ha ha ha….” Người phụ nữ trong ngọn lửa, cười rất âm u.

“Khả Nhi, cậu nghe thấy không, cô ta đang cười nhạo cậu!” Tôi hét lên.

“Con mẹ mày!” Dũng khí của Khả Nhi chợt lên, hét với người phụ nữ: “Chết thì chết, bà đây liều với mày!”

Cô tức giận hét lên một tiếng, nhào qua, xuyên qua thân thể ngọc khôi tiên.

Ngọc khôi tiên không cười, cô ta trợn tròn con mắt trái, tức giận hét lên với tôi.

Ngọn lửa trong phòng khách nổi lên ầm một tiếng, bàn trà cũng bị đốt, ngọn lửa phóng lên trần nhà.

“A!” Khả Nhi vừa kêu vừa ôm hộp gỗ vọt ra, nhào vào ngực tôi.

Toàn bộ quá trình, cô ấy đều không dám mở mắt.

“Tốt lắm, đưa tôi!” Tôi nhận lấy cái hộp, một tay ôm eo cô ấy, giống như ôm eo trẻ con kéo cô ấy vào phòng khách, thả trên ghế salon. Sau đó mở hộp, đổ ngọc khôi ra, lúc này mới phát hiện, nước tàng hồng hoa không thấy đâu.

“Nước đâu? Nước đâu?” Tôi hét lớn.

Khả Nhi lăn từ ghế salon xuống, nắm lấy cái chai, run rẩy đưa tôi.

Nước bên trong không còn nhiều lắm.

Tôi nhận lấy, cắn ngón giữa tay trái, nhỏ máu vào trong nước, niệm Ngũ lôi chú xong, đem chỗ nước phù chú đổ lên ngọc khôi.

Thư phòng truyền đến tiếng hét thảm thiết của người phụ nữ.

Lửa trên bàn trà xoẹt một tiếng, dập tắt trong nháy mắt.

Trên bàn trà không có thứ gì bị cháy hỏng, chỉ có chồng giấy vàng bị biến thành tro.

Tôi ngồi xuống, vứt cái chai đi, dựa vào ghế salon, thở phào nhẹ nhõm.

Nguy hiểm quá! Chỉ thiếu chút nữa!

Trong một chớp mắt, tôi có chút hối hận không để Đường Tư Giai tới. Chị từng trải qua chuyện lần nữa, hơn nữa còn vô cùng tin tưởng tôi, tôi bảo chị làm gì, chị dù cho sợ cũng sẽ không do dự. Cuối cùng cũng may, Khả Nhi vẫn vọt vào, vẫn không phụ sự tín nhiệm của tôi.

Triệu thổ hào cật lực bò dậy, quỳ xuống bên chân tôi, kéo tôi lại: “Thiếu gia, cậu không sao chứ?”

Tôi hít một hơi thật sâu, vòng qua người anh ta, đi tới ôm lấy Khả Nhi: “Cậu không sao chứ?”

Khả Nhi bị dọa sợ không ít, co rúc trong ngực tôi, run lẩy bẩy.

Tôi nhìn lão Triệu: “Nhanh chuyền tiền!”

“A, được!” lão Triệu phục hồi tinh thần, run run lấy điện thoại ra, vừa gõ gõ vừa nói: “Khả Nhi giỏi lắm, anh chuyển cho cô 200 nghìn!”

Khả Nhi nhắm mắt lại, nước mắt trực tuôn.

Tôi cười: “Sao thế? Cảm động à?”

Cô ấy ôm tôi, , ấm ức khóc.

Hai mươi phút sau, lẩu được đưa tới.

Khả Nhi đỏ mắt mở cửa cho người giao hàng, người kia sửng sốt, ngửi ngửi: “Nhà bị cháy à?”

Khả Nhi không để ý đến anh ta, nhận lấy túi, rầm một tiếng đóng của lại.

Nhân viên giao hàng sửng sốt, nhỏ giọng lầm bầm một câu “thần kinh”, xoay người vào thang máy.

Lúc này phòng khách đã khôi phục tình trạng bình thường, Triệu thổ hào cũng đã đeo Thế thân phù lên.

“Thiếu gia, anh Phi, ăn ở đâu được?” Khả Nhi hỏi.

“Vào phòng, cô sắp xếp xong rồi gọi bọn anh.” Triệu thổ hào bảo.

Khả Nhi ồ một tiếng, xách hai túi to nguyên liệu đi vào phòng bếp.

Triệu thổ hào lại hỏi tôi: “Thiếu gia, đạo phù này có thể dùng trong bao lâu?”

“Khó mà nói được, xem tình hình vừa rồi, khi nào hết tác dụng nó sẽ tự cháy.” Tôi nói: “Khi nào anh thấy nóng thì nhanh tay cởi xuống, khỏi bị nó đốt chết.”

“Mẹ nó! Cậu nói cô ta này! Dù gì tôi cũng cho cô ta thoải mái, có câu một đêm phu thê cả đời ân ái, cô ta lại ác như vậy, còn muốn đốt chết tôi nữa.” Triệu thổ hào rối rít nói.

Tôi nhìn anh ta: “Đối với cô ta mà nói, anh không phải đàn ông, anh là thức ăn. Người như anh cô ta cũng ăn đến mấy chục rồi, nếu không phải sát khí anh nặng, tối hôm qua chúng tôi tới kịp, anh cũng bị cô ta tiêu hóa xong rồi.” Mặt anh ta đỏ lên, thở dài: “Được rồi … Vậy, vậy tôi mang Thế thân phù, có thể ngủ chứ?”

“Có thể.” Tôi nói “Khi nào thấy nóng thì bỏ xuống, đừng để cô ta đốt chết. Ngoài ra còn có ba đạo phù tôi giữ, tùy lúc sẽ cho anh đổi.”

“Được!” Hắn yên tâm: “Có cậu ở đây, tôi an tâm rồi.”

“Đừng vui mừng sớm, bốn đạo phù, cũng chỉ giúp anh tranh thủ được mấy ngày thôi.” Tôi nói: “Vẫn phải giải quyết từ gốc rễ của vấn đề, chuyển bị đồ và phù, luyện hóa ngọc khôi, suy yếu sức mạnh của cô ta, đánh cô ta về nguyên hình. Chỉ có như vậy, anh mới có thể không sao.”

“Vậy … cụ thể chúng ta phải làm gì?” Anh ta hỏi.

“Tôi cần 120 kỳ lân, 30 miếng đồng, 30 khối đá, 30 khối thủy tinh, 30 cục xương trâu.” Tôi nói: “Dùng những thứ này tạo thành Kỳ Lân Đại Trận, kết hợp với Ngũ lôi trấn linh phù, sẽ có thể chế trụ được ngọc khôi.”

“Cái này không khó.” Mắt anh ta sáng lên: “Không phải 120 kỳ lần thôi sao? Tôi gọi điện, một ngày là đủ!” “Cũng không phải.” Tôi nói: “Không phải kỳ lân nào cũng có thể tùy tiện dùng, anh bảo người chuẩn bị nhiều một chút, tôi tự chọn, cái nào cũng phải hợp yêu cầu mới dùng được.”

“Được!”

“Có điều đây mới là bước đầu.” Tôi nói: “Chỉ áp chế ngọc khôi thôi không đủ, còn phải dùng trận pháp khác, suy yếu sức mạnh của cô ta mới được. Mà trận pháp này, không dùng đồ vật, mà dùng người …”

“Người?” Anh ta không hiểu: “Tôi không rõ lắm …”

“Khi anh sang tay khối ngọc khôi này, người trung gian của anh, anh ta ở đâu?” Tôi hỏi.

“Đó là một người anh em của tôi, tìm anh ta không khó!” Anh ta nói.

Tôi nghĩ một lúc: “Được, ăn cơm xong đi tìm anh a.”

“Được, có điều tôi vẫn không hiểu ý của cậu.” Anh ta buồn bực: “Không lẽ phải dùng anh ấy để bày trận?”

Tôi lắc đầu: “Không, tôi muốn tìm, là người đã đem ngọc khôi cho anh.”

Anh ta hiểu: “Ý của cậu là, dùng người đó tới bày trận?”

“Không phải dùng anh ta, mà là các anh.” Tôi nhàn nhạt nói: “Đừng hỏi nhiều thế, đến lúc đó anh sẽ biết.”

Anh ta không hỏi nữa, gật đầu: “Được, tôi nghe cậu.”

Lúc này, Khả Nhi ra phòng khách: “Thiếu gia, anh Phi, xong rồi, ăn cơm thôi.”

“Được, đi ăn cơm!” Triệu thổ hào đứng lên: “Thiếu gia, mời.”

Tôi cũng đứng lên: “Được.”

Ba người tới phòng ăn ngồi xuống, nồi lẩu đã tỏa ra hơi nóng.

Khả Nhi đem ra một mâm thịt dê đổ vào nồi, vừa định bỏ vào chút rau, cô ấy vừa nhìn bên cạnh tôi, lập tức bị dọa sợ không dám động.

Triệu thổ hào cũng không dám động, khẩn trương nhìn chỗ bên cạnh, không nhịn được nuốt nước miếng.

Bên chỗ ngồi thừa ra một người phụ nữ, tóc cô ta búi cao vút, người mặc đồ trắng, trên mặt một mảnh mơ hồ, chỉ mở ra con mắt trái, mỉm cười như gió xuân.

“Thiếu gia, thế này …” Triệu thổ hào khẩn trương nháy mắt với tôi.

Tôi bình tĩnh cười, cầm đũa lên, gắp một miếng thịt dê, bỏ vào miệng.

Bình Luận (0)
Comment