Ngồi thiền trong địa cung là hành động tìm cái chết, nhưng có khí ngũ lôi thì sẽ không sao.
Tôi tĩnh tâm lại rồi trút một hơi dài.
Khinh thân phù có thể khiến chúng tôi có thể lực gần như vô hạn, nhưng lại không thể gia tăng sức mạnh tu luyện cho tôi. Liên tiếp siêu độ cho hơn một vạn tám ngàn hồn ma, khiến cho nội khí của tôi bị tiêu hao gần như đến cực hạn, sau đó lại liên tục bày ngũ lôi trận, khiếu phong trận. Cho dù trong người có kim quang nhưng không thể chịu nổi được nữa.
Lúc này, chỉ có ngồi thiền thì mới có thể khiến cho tôi nhanh chóng hồi phục lại.
Tôi từ từ khép đôi mắt lại, lập tức nhập định.
Hắc bồ tát xuất hiện ở phía xa, bà ta lặng lẽ nhìn tôi và Khả Nhi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quái đản.
Vẻ mặt của Khả Nhi sắc lạnh, hét lên một tiếng: “Nhìn cái quần gì? Cút!”
Hắc bồ tát vù một tiếng rồi khóa thành khí đen và biến mất.
Khả Nhi rút phệ linh đao ở eo ra, vùa dùng khó ngũ lôi bảo vệ tôi, vừa quan sát kỹ xung quanh, luôn luôn đề phòng hắc bồ tát sẽ úp sọt tụi tôi.
Lúc này kim quang trên người tôi đã từ từ bất đầu trở nên mạnh mẽ.
Sau khi ngồi thiền được khoảng năm phút thì tôi mở mắt ra, máu tràn trề, sống lại rồi.
Tôi khẽ thở phào một hơi rồi đứng dậy, mỉm cười với cô ấy: “Được rồi!”
“Không sao chứ?” Khả Nhi rất lo lắng.
“Không sao rồi.” Tôi nói.
Cô ấy không nói gì, thu con dao lại rồi xà đến ôm chặt lấy tôi.
“Yên tâm đi...” Tôi an ủi cô ấy: “Thực sự không sao rồi...”
“Tôi không nên khuyên cậu tiếp tục siêu độ cho những hồn ma đó...” Khả Nhi tự trách bản thân: “Thiếu gia, tôi xin lỗi...”
“Cậu nói gì vậy...” Tôi bật cười: “Lúc đó tôi cũng tức mà nói vậy thôi chứ đâu có thể bỏ giữa chừng thật được?”
“Tôi tưởng đã siêu độ nhiều như vậy rồi, có lẽ không còn nhiều nữa.” Khả Nhi buông tôi ra, đôi mắt long lanh nước mắt: “Nhưng đâu có biết phía sau đó lại còn nhiều như vậy, khiến cậu mệt mỏi như vậy...”
“Đó không phải mấy trăm hồn ma lang thang, đó là hơn một vạn tám nhìn ác quỷ! Không siêu độ cho chúng nữa thì không thể nào phá được tranh biến tướng địa ngục.” Tôi nhìn cô ấy: “So với việc bảo cậu giết sạch chúng thì tôi muốn dùng cách siêu độ để giải quyết chúng hơn. Tôi cũng vì mới hiểu ra Bạch độ mẫu ở đây không phải trợ thủ mà những ác quỷ này mới là cách giết người thực sự cảu hắc bồ tát. Hơn một vạn tám nghìn ác quỷ đó, nếu như cậu lợi hại hơn nữa thì cũng không giết sạch được chúng, bà ta muốn dùng những ác quỷ này để tiêu hao sức mạnh của chúng ta, khiến chúng ta tiêu hao sức lực đến chết tại nơi này.”
“Nhưng trong địa cung rõ ràng là chỉ có mấy trăm bộ xương người thôi mà, sao lại lấy đâu ra nhiều ác quỷ như vậy?” Cô ấy cảm thấy khó hiểu.
“Những người đó chết trong địa cung chính là bị dùng để tế máu cho Bạch độ mẫu thôi.” Tôi nói: “Bọn chúng dùng máu của huyết tế vẽ tranh biến trướng địa ngục trên tường kia, bày kết giới, sau đó phong ấn hơn một vạn tám nghìn tù binh vào trong bức tranh. Thế nên, thứ chúng ta nhìn thấy chỉ là mấy trăm bộ xương người, nhưng trên thực tế sức mạnh của tranh biến tướng địa ngục này còn lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của chúng ta.”
“Hơn một vạn tám nghìn tù binh?” Khả Nhi nhíu mày: “Những người đó đều là tù binh à?”
“Đúng vậy.” Tôi gật đầu.
“Cũng chính là người xây dựng địa cũng vì bày được tranh biến tượng địa ngục mà giết chết một vạn tám nghìn người?”
“Nếu như tính trên dưới thì người đó đã giết chết tổng cộng hơn hai vạn người.”
“Hơn hai vạn?” Cô ấy sững sờ.
“Sao vậy? Bị dọa cho sợ rồi à?” Tôi hỏi cô ấy.
“Không...Không phải...” Cô ấy hắng giọng rồi hỏi tôi: “Thiếu gia, rốt cuộc người xây dựng địa cung này là ai vậy?”
“Bà ta tên là Diệc Liên Chân, là một vị công chúa thời nhà Nguyên.” Tôi ngập ngừng: “Cũng chính là hắc bồ tát ở bên dưới đó...”
“Hắc bồ tát?” Cô ấy nhíu mày: “Bà ta là người à?”
“Trước đây là người, bây giờ thì không.” Tôi nói: “Vị công chúa Mông Cổ này có bốn huyết thống là Mông Cổ, Tây Tạng, Hán, dân tộc Hồi Hột. Lúc còn sống là một đại mỹ nữ. Bà ta tôn sùng võ công, cũng tinh thông mật pháp của mật giáo, để tu luyện đại nghiệp luân hồi kinh mà bà ta đã dùng hơn hai vạn tù binh xây dựng cho mình một lăng tẩm ở dưới đất. Sau khi xây xong thì những người đó bị giết sạch...”
“Giết nhiều người như vậy chỉ để tu luyện bộ kinh thư đó à?” Khả Nhi cảm thấy khó tin: “Vị công chúa thời nhà Nguyên này...bà ta bị bệnh à!”
“Bà ta muốn nắm vững trong tay mật luân hồi sinh tử.” Tôi nói: “Đó chính là bệnh của bà ta.”
“Cuốn kinh thư đó thực sự có thể khiến con người ta làm chủ sinh tử không?”
Tôi mỉm cười bình thản: “Cậu nghĩ sao?”
Khả Nhi nhìn chằm chằm tôi hồi lâu rồi cười bất lực: “Hiểu rồi, công chúa cũng bị lừa rồi...”