Lúc chúng tôi ký hợp đồng, vị thái tử gia của Lê Viên là Trịnh thiếu cà lơ phất phơ trêu chọc: "Hạ thiếu, cậu chơi bời cũng ghê phết nhỉ."
Hạ Yến Nghiêu bóp nhẹ má tôi, cười đáp: "Đây là đàn em cùng trường của tôi. Cũng phải giới thiệu một chút chứ."
Trịnh thiếu tặc lưỡi: "Đáng tiếc thật, tôi lại học trường bên cạnh các cậu."
Anh ta học Thanh Đại, còn tôi và Hạ Yến Nghiêu học Yến Đại.
Cả đám tụ họp ăn uống, bọn họ đều nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.
Nếu không phải mấy người này đều có ảnh trên mạng và gia thế rõ ràng, chắc tôi đã nghĩ mình sa vào cái bẫy của bọn họ rồi.
Từ khi quen biết Trịnh thiếu, tôi có thêm không ít cơ hội.
Công ty giải trí nhỏ của tôi có khoảng hơn hai mươi nghệ sĩ, nhưng toàn người không hot, cũng chẳng nổi.
Tôi thuê vài quản lý, họ còn mang theo một ít tài nguyên sẵn có.