Đó đã không còn là dị tượng nữa mà là một thế giới với màu sắc rực rỡ, tiên quang chiếu rọi, trong đó có cả núi cao biển rộng, thậm chí mỗi nhành cây, mỗi ngọn cỏ đều tự diễn hoá, mang theo đạo uẩn vô tận.
Thánh Nhân của Thái Thanh Cung quỳ gối, bị hỗn độn dị tượng trấn áp đến mức run rẩy, đường đường là Thánh Nhân, vả lại còn là mười mấy người nhưng lúc này đều phải chịu thiệt tập thể.
Advertisement
“Thánh thể, hắn là Hoang Cổ Thánh Thể”, sau một hồi bị trấn áp thảm hại và đứng lên thì lão già áo đen kia mới rít lên như ngửi ra được bên trong khí huyết của Diệp Thành có gì đó, uy lực của huyết mạch đó không thể nào phục chế được.
“Mũi cũng tinh đấy”, Diệp Thành thản nhiên nhanh chóng sát phạt tới, hắn dùng lục mạch nhất chỉ đâm xuyên vào trán lão già áo đen, hắn chỉ muốn huỷ hoại thần đài của lão ta và huỷ diệt luôn cả nguyên thần lão ta.
Có điều, điều khiến hắn bất ngờ đó là thần hải của lão già áo đen lại có pháp khí mạnh mẽ bảo vệ.
Có và không có cũng như nhau cả thôi, nhất chỉ không thành thì lại thêm nhất chỉ khác, lần này còn có cả pháp khí mạnh mẽ bị đâm xuyên, nguyên thần cũng vì thế mà bị tiêu diệt, đến cả tiếng thét gào con không có.
Vào thời khắc sinh tử, lão già áo tím mới biết vì sao mình hối hận, hối hận vì không nên tham lam đoạt đi thần châu của người ta khiến mình chuốc hoạ diệt thân, khiến bản thân rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Sau khi diệt lão già áo đen, Diệp Thành lại tế ra kiếm Xích Tiêu, cứ thế sát phạt về phía một tên Thánh Nhân của Thái Thanh Cung.