Thế nhưng hắn là ai, hắn là Hoàng Đế của Đại Sở khí thế thôn tính bát hoang, Hoang Cổ Thánh Thể uy danh thiên hạ, từng trảm Đại Đế, sao hắn có thể bị trận pháp một tông phong cấm, vả lại còn là ba Chuẩn Thánh điều khiển trận pháp.
Trong chốc lát, huyết mạch của hắn run rẩy, sức mạnh luân hồi và hỗn độn đạo tắc đan xen, ngưng tụ ra một thanh tiên kiếm trảm phá những gông cùm xiềng xích, Diệp Thành giống như một con thần long xông phá ra ngoài.
Ba Thánh Nhân bị thương, lần lượt phun ra máu, lảo đảo lùi về sau, đợi tới khi đứng vững thì Diệp Thành đã sát phạt đến.
Advertisement
Máu tươi lại lần nữa bắn vọt, cả ba Thánh Nhân liên tiép bị tuyệt sát, cho tới chết vẻ mặt bọn họ vẫn còn rất hoang mang.
Cảnh tượng tiếp theo đủ choán mắt, mười mấy Thánh Nhân của Thái Thanh Cung lần lượt bị trảm, cái gọi là Thánh Binh và Thánh Uy cũng chỉ như có trước mặt Diệp Thành, mặc dù hắn là Chuẩn Thánh nhưng về khả năng chiến đấu thì có thể áp chế đối phương một cách tuyệt đối.
Tu sĩ tứ phương kinh ngạc run rẩy, người nào người nấy sắc mặt tái nhợt, thánh thể mạnh mẽ vượt qua sự dự đoán của bọn họ, khả năng chiến đấu bá đạo tuyệt đối quả không hổ là thần thoại thánh thể khiến người ta kính nể.
Lại nhìn sang Hạo Thiên Huyền Chấn lúc này như hoá đá, nhìn cảnh tượng trước mặt mà không sao tin nổi, mười mấy Thánh Nhân của Thái Thanh Cung lại bị một Chuẩn Thánh đánh tới mức không ngẩng nổi mặt lên.
Vả lại ông ta còn không biết Diệp Thành là ai, càng không biết vì sao Hoang Cổ Thánh Thể lại cứu mình.
Máu tươi nhuốm đỏ truyền tống vực đài, cũng nhuốm đỏ cả vùng thiên địa này, cảnh tượng vô cùng choán mắt.