“Ừm?”, một câu nói của Nam Minh Ngọc Thu khiến cho người chuẩn bị rời đi đều quay người lại.
“Chuyện...chuyện gì vậy?”, tất cả mọi người đều sững sỡ, ánh mắt đổ dồn nhìn Diệp Thành, rõ ràng từ ‘đạo hữu’ trong lời nói của hoa khôi chính là tên này.
Advertisement
“Không gặp thần tử của ba thánh địa, không gặp rất nhiều Đại Thánh mà chỉ gặp một tên Chuẩn Thánh cỏn con”, rất nhiều người không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không biết hoa khôi đang nghĩ gì.
“Khốn kiếp”, sắc mặt ba tên Thần Tử tôi độc hơn hẳn, chúng nghiến răng nghiến lợi chỉ muốn xông lên giết người, hoa khôi đã từ chối chúng và khiến chúng mất hết thể diện, lúc này lại muốn gặp một Chuẩn Thánh, đây đúng là nỗi sỉ nhục lớn đối với bọn chúng, rõ ràng coi chúng không bằng một tên Chuẩn Thánh.
“Đúng là ức hiếp người quá đáng”, Đại Thánh cũng nghĩ vậy, trong đôi mắt tất cả đều loé lên hàn mang, nếu không phải đây là Thiên Khuyết Đế Vương Thành thì bọn họ đã xông lên đại khai sát giới từ lâu rồi.
“Đa tạ tiên tử nể mặt”, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành lập tức tiến vào trong, đúng là niềm vui bất ngờ, Nam Minh Ngọc Thu mà gặp hắn thì mọi thứ dễ giải quyết hơn nhiều.
“Điều tra cho ta”, ba Thần Tử lập tức quay người và truyền âm lại cho hộ vệ phía sau, những kẻ cao cao tại thượng như chúng sao có thể dung tha, sát khí với Diệp Thành đã ở mức không thể nào kiềm chế được.