Cơn gió nhẹ khẽ thổi tới, cơ thể Nam Minh Ngọc Thu đã thôi run rẩy, đôi mắt dàn dụa nước mắt, cô thẫn thờ nhìn Diệp Thành đang vẽ, hắn giống hệt như trong kí ức của cô, lạc ấn trong linh hồn cô.
“Nam Minh Ngọc Thu, chào mừng cô quy vị”, Diệp Thành đang vẽ bất giác quay đầu lại mỉm cười.
Advertisement
“Rốt... rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Vì sao ta còn sống, rõ ràng ta đã chết rồi cơ mà?”, có lẽ vì thần trí hỗn loạn khiến Nam Minh Ngọc Thu nói lắp không theo thứ tự.
“Đã xảy ra rất nhiều chuyện”, Diệp Thành mỉm cười, hắn không giải thích mà tế ra một đạo thần thức cuốn theo biết bao câu chuyện xâm nhập vào thần hải của Nam Minh Ngọc Thu, mọi thứ phải đợi cô tiêu hoá dần dần.
“Luân hồi? Chuyển kiếp?”, sau khi đọc thần thức, Nam Minh Ngọc Thu như hoá đá, cô không biết rằng trên đời này còn có cả luân hồi, người đã chết còn có thể chuyển kiếp trùng sinh, đây giống như câu chuyện huyền ảo, cho dù với khả năng đoán định của một nữ nhân con gái của Huyền Hoàng thì cô cũng phải choáng váng.
“Ta cho rằng ta vẽ cũng đẹp đấy”, Diệp Thành đã vẽ xong, hắn ngắm nhìn bức tranh với khuôn mặt tận hưởng, mặc dù không bằng Nam Minh Ngọc Thu nhưng trông cũng không đến nỗi quá tệ.
“Ngươi còn trảm được cả Đại Đế?”, Nam Minh Ngọc Thu nhìn Diệp Thành như nhìn một con quái vật.
“Cũng may không khiến Vạn Vực Thương Sinh thất vọng”, Diệp Thành mỉm cười phất tay lấy ra một thanh tiên kiếm, trên đó còn khắc rất nhiều phù văn cổ xửa, cấp bậc không phải quá cao, chỉ ở cảnh giới Thiên.
“Uyên Hồng”, Nam Minh Ngọc Thu vội nhận lấy, cô ôm nó trong lòng như ôm ấp người thân của mình, từng giọt nước mắt lã chã rơi, đó chính là thần binh của phụ hoàng cô và bây giờ cô lại lần nữa được thấy nó.