Khó khăn lắm Chu Gia Dã mới được ngủ một giấc dài như vậy, khi tỉnh lại thì trong phòng ngủ đã chỉ còn một mình anh. Đầu vẫn hơi choáng, anh đỡ trán một lúc lâu rồi mới cầm điện thoại lên nhìn thời gian, bây giờ đã là mười giờ sáng.
Sau khi rửa mặt xong anh tỉnh táo hơn nhiều, gần đây trời rất nhiều mây, bầu trời bên ngoài âm u, ánh sáng chiếu vào phòng khách cũng trở nên lờ mờ.
Đèn không bật khiến Chu Gia Dã có cảm giác cô độc, giống như bị vứt bỏ.
Cảm giác cô độc này đã đi theo anh trong một thời gian dài, có đôi lúc là khi say rượu, cũng có lúc là khi tỉnh lại sau một giấc ngủ sâu không có người nào ở bên cạnh, nhìn qua không phân biệt được là hoàng hôn hay là sáng sớm, cảm giác cô độc này sẽ mang anh về những năm rất lâu về trước, khi anh một mình ở trong phòng ôm lấy quả bóng rổ rồi nhìn mặt trời lặn dần về phía Tây, từ hoàng hôn cho đến đêm tối.
Bị trục xuất, bị lãng quên, cảm giác cô độc nặng nề đến mức khiến người khác thở thôi cũng thấy đau đớn.
Cho đến khi…
“Hoa Hoa, xuống đây.” Trong phòng bếp truyền đến tiếng nói chuyện.
Giọng nói mang theo ý cười, còn cả tiếng mèo con hưởng ứng theo.
“Nhảy cao như vậy làm gì, mau xuống đây đi.”
Chu Gia Dã đi đến cửa phòng bếp, ở hướng đối diện với cửa sổ phòng bếp, ánh nắng như lấp đầy mắt anh. Lâm Ý đứng quay lưng về phía anh, cô mặc quần áo ở nhà rộng rãi mềm mại, là đồ đôi với bộ anh đang mặc.
Mái tóc cô mềm mại, để thuận tiện làm việc nên cô buộc gọn lại thành tóc đuôi ngựa thấp sau gáy, dịu dàng rũ ở phía sau. Cô ôm Hoa Hoa vào trong lòng, cúi đầu cười cọ trán với Hoa Hoa, đôi mắt cô cong cong, ánh mắt vừa dịu dàng vừa sáng lấp lánh.
Căn bếp phủ đầy khói, đồ ăn đang nấu trong nồi, hơi nóng biến ánh sáng trắng thành hình dạng cụ thể, mà Lâm Ý cũng không phải ảo ảnh trong ánh sáng nhạt nhòa đó.
Cô ôm Hoa Hoa một lúc rồi buông nó ra. Hoa Hoa cũng không nhảy lên trên tủ nữa mà ngoan ngoãn ngồi xổm bên chân Lâm Ý, ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn cô.
Cô rửa tay sau đó nhìn qua thức ăn trong tủ, thỉnh thoảng dùng chân chơi đùa với Hoa Hoa một chút.
Lúc xoay người lấy thìa, cô phát hiện Chu Gia Dã đứng ở cửa.
Cô hơi ngẩn người rồi lập tức cười với anh: “Sao anh lại đứng đó?”
Anh đi về phía cô, không nói một lời mà cúi đầu ôm cô vào trong ngực.
Cô đưa tay xoa phần tóc sau gáy anh rồi hỏi: “Anh còn đau đầu không?”
Anh lắc đầu trong lòng cô.
“Dạ dày anh có khó chịu không?”
Anh vẫn lắc đầu.
Cô nghe thấy tiếng nước trong nồi sôi nên đẩy anh ra, anh cũng thuận thế lùi lại. Cô vừa vội vàng đi lấy thìa vừa nói với anh: “Anh chờ lúc nữa hãy đi, đúng lúc em đang nấu cơm, không ngon bằng anh nấu nhưng em thấy em có tiến bộ rồi đấy.”
Anh vẫn không nói gì, Lâm Ý phát hiện anh im lặng, cô cười hỏi: “Anh khó chịu ở chỗ nào à, sao lại yên lặng vậy?”
Anh yên lặng lấy thìa trong tay cô, tiếp nhận những công việc phía sau.
Lâm Ý vui vẻ trở thành bà chủ rảnh rỗi, cô lùi sang một bên, ngồi xổm xuống chơi đùa với Hoa Hoa.
Một lúc sau anh hỏi: “Tối hôm qua có phải anh không dùng biện pháp an toàn không?”
“Đúng vậy.”
Cô trả lời rất tùy ý, ngữ điệu vẫn như bình thường.
Chu Gia Dã quay đầu nhìn cô đang ngồi xổm ở một bên, cô xoay lưng về phía anh trêu chọc Hoa Hoa khiến nó nhảy tới nhảy lui, cô cũng vui vẻ bật cười.
Ánh nắng buổi sáng dịu dàng chiếu vào trong phòng, hơi nóng lan tỏa khắp nơi, cảnh này còn bình thường hơn một buổi sáng thường ngày, cũng rất giống với cảnh tượng anh hằng mong muốn được trải qua sau này.
Anh thu ánh mắt lại, hỏi cô: “Tối hôm qua anh không tỉnh táo, sao em không ngăn anh lại?”
“Em thấy không sao.”
“Chắc chắn sẽ có lỡ như.”
“Em không phải đang nói đến xác suất lớn nhỏ, ý của em là, cho dù có con cũng không sao cả.” Cô dừng động tác đùa nghịch Hoa Hoa lại, quay đầu nhìn anh một cái, bóng dáng cao lớn kia đang đứng ở đó, ánh sáng mờ ảo trong suốt chiếu lên người anh, anh đứng trong ánh sáng trắng nhạt có chút ngờ nghệch.
Cô đứng lên đi đến trước mặt anh, ngẩng đầu muốn nhìn anh rõ hơn chút.
Ánh nắng dịu nhẹ chiếu vào mắt anh, đôi mắt kia rõ ràng đã trở nên trưởng thành hơn rất nhiều, đã biết được cái gì là dịu dàng, cái gì là cẩn thận, đã hiểu làm thế nào để chăm sóc một người, làm thế nào để vạch ra kế hoạch cho tương lai. Đôi mắt ấy đã trở nên nhạt hơn do ánh nắng, trong giây phút này anh như quay trở lại thành thiếu niên của rất nhiều năm trước, vẻ mặt ngờ nghệch muốn nghe lại lời xác nhận của cô.
Cô cố ý cười hỏi anh: “Làm sao vậy, anh không đồng ý sao?”
Anh lấy lại tinh thần, hạ thấp ánh mắt, tắt bếp theo đúng quy trình, rót canh đã nấu xong vào bát, lấy bát đũa ra rồi bưng ra bàn ăn.
Lâm Ý đi phía sau anh, quay đầu gọi Hoa Hoa một tiếng, Hoa Hoa nghe lời đi theo cô ra khỏi phòng bếp.
Mấy hôm nay anh không có công việc gì, vừa hay có vài ngày nghỉ ngắn ngủi, tối hôm qua mới cùng tụ tập với bạn bè ở Đế Đô, ai cũng uống rất nhiều nên hôm nay không có ai hẹn anh, chỉ có Tưởng Nam gửi tin nhắn hỏi anh có qua chơi game không nhưng lúc đó anh đang rửa bát, điện thoại của anh ở bên cạnh cô.
Cô cầm đến hỏi anh trả lời như thế nào, anh nhìn thoáng qua, tiếp tục rửa bát: “Ở nhà với em.”
“Vậy lát nữa anh tự trả lời nhé?”
“Cũng được.”
Cô không trả lời giúp anh mà đặt điện thoại anh lại chỗ cũ.
Sau khi rửa bát xong, Chu Gia Dã thấy cô đang ngồi trên sopha chơi trò chơi trên điện thoại, anh ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay ôm lấy cô vào lòng, cảm xúc buổi sáng lại bộc phát vào lúc này.
Lâm Ý cảm giác được cái ôm của anh rất chặt, cằm anh đặt lên vai cô, giống như muốn đặt toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người cô, cô tạm dừng chơi game, nhìn anh một cái rồi cười nói: “Anh còn chưa tỉnh rượu sao?”
Anh vùi vào cổ cô, trả lời không ăn nhập gì với câu hỏi: “Thích em.”
“Thích bao nhiêu?” Cô vẫn chơi game, tiếp lời anh rất qua loa.
Anh bị phớt lờ nhưng cũng không tức giận, vẫn dựa vào vai cô, giọng nói rất nhẹ: “Sau này em không được rời khỏi anh, sau này đều phải ở bên cạnh anh.”
Hỏi một đằng trả lời một nẻo, giống như nói mớ, lại giống như nói lên tiếng lòng.
Trò chơi kết thúc rất nhanh, ván này cô đã chơi rất lâu mà mãi không qua được, lần này vẫn thất bại, cô thở dài.
Nhưng cô không chơi tiếp nữa, sau khi thoát khỏi trò chơi, cô quay đầu nhìn Chu Gia Dã đang dựa vào vai mình.
Anh mặc đồ ở nhà thoải mái dễ chịu, mái tóc mềm mại, ánh sáng nhẹ nhàng làm dịu đi sự góc cạnh và sắc bén của anh, anh ở trước mặt cô lúc nào cũng hiền hòa đến lạ.
Cô nắm lấy tay anh, bàn tay anh rộng lớn, đốt xương rõ ràng, khi nắm tay anh sẽ cảm thấy rất an toàn, nhiều khi anh cũng rất quấn quýt cô.
Cô xoa lòng bàn tay anh, mơn trớn chiếc nhẫn trên ngón tay rồi cười nói với anh: “Sao em lại rời xa anh được, em đã gả cho anh rồi mà.”
Anh nghe vậy thì cúi người xuống hôn một cái lên môi cô, anh hơi nhắm mắt, nụ hôn nhẹ như hồ điệp lướt qua mặt hồ. Anh mở mắt lùi về sau, sự mềm yếu trong ánh mắt vơi đi nhiều nhưng vẫn nhìn cô vẫn chăm chú dịu dàng như cũ.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net
Anh lấy điện thoại của cô, mở trò chơi cô đang chơi lên, ấn chọn cửa ải mà cô đã chơi rất lâu vẫn chưa qua được.
Cô dựa ở bên cạnh nhìn anh, nhìn ngón tay anh không ngừng di chuyển, mỗi một động tác vừa nhanh vừa chuẩn đến hoa mắt, âm thanh liên tục vang lên, mỗi một thao tác đều mượt mà không hề chậm trễ. Đến khi âm thanh trong trò chơi dừng lại, cô vẫn còn chìm đắm trong thao tác ban nãy của anh, màn hình trò chơi thông báo đã qua màn, anh đưa di động cho cô.
Cô nhận lấy điện thoại, ngẩn ngơ nhìn giao diện, cô chơi lâu như vậy mà không qua được cửa ải này còn anh lại có thể vượt qua không chút khó khăn.
Cô vẫn còn đang nhìn điện thoại ngẩn ngơ thì Chu Gia Dã đã bế cô đặt lên đùi mình.
Tay anh ôm trọn lấy eo cô, bàn tay đặt trên bụng cô. Một lúc lâu sau anh mới nói: “Anh sợ anh không thể ở bên cạnh em.”
Cô rời mắt khỏi điện thoại, quay đầu nhìn về phía anh, nhiệt độ từ bàn tay anh truyền đến bụng dưới, lúc này cô mới kịp phản ứng anh đang nói gì, cô cười nói: “Vẫn còn sớm mà, bây giờ mới là lúc nào chứ?”
“Đến lúc đó anh sẽ không nhận kịch bản, anh giúp em.” Anh vẫn rất nhẹ nhàng ôm lấy cô, mặt dựa vào vai cô, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng: “Lúc đầu anh muốn đợi qua mấy năm để đỡ bận rộn, như vậy thì anh sẽ có rất nhiều thời gian ở bên cạnh em, đến lúc đó mới tính tiếp.”
Cô cúi đầu nghịch tay anh: “Thuận theo tự nhiên đi, em sao cũng được.”
“Nhưng Ý Ý rất thích trẻ con mà.”
Bàn tay anh nằm trong lòng bàn tay cô, mặc cho cô đùa nghịch.
Cô rất thích ngón tay đeo nhẫn của anh, một đôi tay đẹp mắt cứ như vậy bị ấn kí này đánh dấu chủ quyền công khai. Chu Gia Dã của hiện tại và cả quãng đời về sau đều bị cô chiếm giữ.
Một lúc lâu sau cô dừng động tác đùa nghịch tay anh, ngẩng đầu nhìn về phía anh: “Nhưng em đều có thể.”
Cô nhìn đôi mắt luôn chăm chú và dịu dàng khi nhìn về phía mình của anh, trong đôi mắt đó luôn chỉ có hình bóng của cô, cô cười nói: “Chỉ cần sau này có anh thì thế nào cũng được, hơn nữa em tin chúng ta sẽ có một tương lai rất hạnh phúc.”
Cô nghiêng người hôn anh một cái: “Sau này em đều ở bên cạnh anh.”
Khi hôn anh sẽ rất ngoan ngoãn nhắm mắt lại, lông mi của anh vừa dài vừa mảnh, khi mở mắt ra, ánh mắt nhìn cô cũng vì vậy mà trở nên dịu dàng hơn. Anh có đôi mắt nhìn cái gì cũng rất thâm tình, nhưng khi anh thật sự động lòng sẽ trở nên vừa mềm mại vừa yếu ớt, khiến người khác muốn nâng niu trong lòng bàn tay.
Rõ ràng anh đã trở nên cực kỳ đáng tin và trưởng thành, không còn là thiếu niên chỉ dựa vào ý chí của ngày trước, mỗi một bước đi, mỗi một hành động của anh đều bao gồm cả cô ở trong đó.
Cho nên sau này chắc chắn sẽ rất tốt, cô tin Chu Gia Dã, cũng tin bản thân mình.
Chu Gia Dã ở nhà chơi trò chơi với cô cả một ngày, mặc dù tối hôm qua cô vừa mới vì ham chơi mà không để ý đến anh khiến anh không vui.
Có Chu Gia Dã bên cạnh nên trò chơi trở nên vô cùng đơn giản, cô có thể vô tư vui vẻ chơi bừa không cần để ý đến điều gì, đi theo sau lưng anh thu thập trang bị, chơi đến vui sướng.
Có đôi khi đụng phải những người chơi khác có bật voice chat, nhìn cô chạy qua chạy lại như ruồi mà còn chơi một cách vô tri rồi lại nhìn ID game của cô, đoán cô là con gái liền bật voice chat lên hỏi cô có muốn chơi cùng họ không, họ sẽ bảo vệ cô, đến lúc đánh boss lại tách ra.
Bên kia vừa dứt lời đã bị Chu Gia Dã một chiêu đánh chết.
Trong mấy giây đếm ngược bị loại còn có thể nghe được người ở bên kia giật mình chửi thề hỏi người nào vừa đánh mình.
Lâm Ý quay đầu nhìn nét mặt Chu Gia Dã, vẻ mặt anh bình tĩnh, tiếp tục điều khiển chuột và bàn phím đâu ra đấy, anh đang mở khóa mật thất trong trò chơi.
Âm thanh click chuột không ngừng vang lên, cạch một tiếng, cửa sắt được mở ra, ngữ điệu anh rất bình tĩnh: “Đi.”
Cô quay đầu lại, vội vàng đuổi theo bóng lưng đang dần biến mất trong bóng đêm của anh.
Sau khi đi qua mật đạo và đi đến địa điểm tiếp theo an toàn, tạm thời không có tình huống gì nguy hiểm, lúc này Lâm Ý mới cười anh: “Vừa rồi anh ra tay độc ác quá đấy.”
“Ừm.” Anh bình tĩnh.
“Còn chưa đến lúc đánh boss cuối đâu, lỡ như người ta có thể giúp một tay thì sao?”
“Không cần.”
“Được rồi.”
Sau đó anh không nói gì nữa.
Ở trong trò chơi anh cũng yên tĩnh chờ đợi thời cơ, bốn phía im ắng đến mức có chút âm trầm.
Cuối cùng Lâm Ý không nhịn được cười nữa, ghế ngồi của họ song song với nhau, khoảng cách cũng rất gần, cô vươn người sang véo má anh, cười nói: “Chu Gia Dã, tính chiếm hữu của anh có cần phải mạnh như thế không?”
Anh không thấy xấu hổ chút nào, thản nhiên nói: “Em biết là tốt rồi.”
“Sao trước kia em lại không biết anh thế này nhỉ?”
“Anh vẫn luôn là như vậy.”
“Thật sao?”
“Đúng.”
Từng chữ của anh đều lạnh nhạt đến cực điểm, hoàn toàn không giống giọng điệu thường ngày chút nào, từ trên đến dưới đều thể hiện sự khó chịu, thiếu điều viết hai chữ không vui lên trên mặt.
Sau khi đánh xong ván game, anh bỏ tai nghe xuống, lặng lẽ ngồi một chỗ chờ đợi.
Lâm Ý nhịn cười đi qua dỗ dành anh, cô ngồi lên đùi anh, đưa tay xoa mặt anh. Chu Gia Dã ôm lấy eo cô, lúc này sắc mặt mới tốt hơn một chút, anh cắn nhẹ một cái lên môi cô, giọng nói trầm thấp nhấn mạnh: “Em là vợ của anh.”
Cô không ngừng gật đầu: “Ừm ừm, chạy không thoát, anh yên tâm.”
Lúc này anh mới hài lòng.
Anh đang định hôn Lâm Ý thì cô thấy khung chat trong trò chơi hiện lên, cô nói: “Có người tìm anh.”
Cô xoay người lại giúp anh mở khung chat, cô biết ID này, lúc Chu Gia Dã chơi cô thường xuyên ngồi bên cạnh ngắm anh. Cô thích xem anh chơi, người thường chơi với anh cô đương nhiên nhớ kĩ, người lúc này tìm anh là Tưởng Nam.
Tưởng Nam đã tự giác thêm anh vào đội, thấy anh mãi không bắt đầu trò chơi thì không ngừng hỏi anh đang làm gì, có đang online hay không: [Sáng hỏi cậu thì cậu không trả lời, hóa ra là đang chơi ở đây, mang tôi đi theo đi, anh em đồng lòng, đêm nay đứng nhất.]
Nhìn dáng vẻ này thì việc muốn lơ Tưởng Nam là không thể.