Chương 1633: Dương Diệp bị miểu sát ? (1)
Chương 1633: Dương Diệp bị miểu sát ? (1)Chương 1633: Dương Diệp bị miểu sát ? (1)
Một đạo kiếm khí lóe lên!
Khi kiếm khí xuất hiện, người áo đen đó sắc mặt biến đổi, huyền khí trong cơ thể trong nháy mắt ùa vào trong ngón tay, sau đó ngón tay điếm tới trước mặt.
- Khí Toàn chỉ!
Thanh âm vừa dứt, một vòng xoáy màu trắng xuất hiện ở đầu ngón tay người áo đen, vòng xoáy màu trắng chỉ chớp mắt đã hút đạo kiếm khí đó của Dương Diệp vào trong.
Rất nhanh, vòng xoáy màu trắng to ra, càng lúc càng to, sau hai hơi thở, vòng xoáy màu trắng ấm một tiếng nổ tung, một cô sóng khí cường đại theo hình tròn đột nhiên khuếch tán ra bốn phía, nam tử áo đen đứng mũi chịu sào, nháy mắt bị đánh bay ra xa hơn một ngàn trượng, cuối cùng trực tiếp đâm vào trong một ngọn núi, khiến cho cả ngọn núi đó rung chuyển kịch liệt.
Một lúc sau, nam tử áo đen mới từ trong ngọn núi đó chui ra được, mà lúc này Dương Diệp đã biến mất rồi.
- Đồ khốn nạn, ngươi căn bản không phải đệ tử Thanh Đạo môn, ngươi là đệ tử Cổ Kiếm trai, bị lừa rồi, tên khốn nạn!
Trên không trung vang lên tiếng rống giận dữ của nam tử áo đen.
Minh Võ thành.
- Đã đến giờ rồi.
Khổng Liễm cười quỷ dị, sau đó vươn tay ra điểm nhẹ lên mi tâm của Phạm Mộng và Phạm Ly, hai nàng lập tức tỉnh lại.
Ánh mắt Khổng Liễhm quét nhìn mấy lượt trên người hai nàng, lập tức, ánh mắt nàng ta dừng ở trên người Phạm Mộng, nói:
- Có thể nhìn ra Dương Diệp đó thích ngươi, vậy bắt đầu từ ngươi nhé.
- dBắt đầu từ ta đi!
Phạm Ly lập tức lập tức trước mặt Phạm Mộng, nói:
- Ngươi bắt chúng ta, không phải để áp chế Dương Diệp sao? Ngươi nếu làm tổn thương nàng ta, Dương Diệp scẽ chịu sự áp chế của các ngươi nữa. Cho nên bắt đầu từ ta đi!
- Tỷ tỷ...
Phạm Mộng muốn nói gì đó nhưng Phạm Ly lại đột nhiên quát:
- Câm miệng, đừng nói gì!
- Đúng là tỷ muội tình thâm!
Khổng Liễm đi tới trước mặt Phạm Ly, nói; - Ngươi đã muốn trước, vậy cho ngươi thử trước.
Nói xong, nàng ta xoay người nhìn về phía mọi người ở đây, nói:
- Nữ nhân này, từ giờ trở đi, chỉ cân một viên đá năng lượng, bất kỳ ai trong các ngươi đều có thể cưỡi nàng ta, cho tới khi Dương Diệp đó đến mới thôi!
Phạm Ly biến sắc, sắc mặt Phạm Mộng thì trong nháy mắt biến thành trắng bệch, muốn nói gì đó nhưng lại bị Phạm Ly hung hăng lườm cho một cái.
Nghe thấy lời nói của Khổng Liễm, trong sân lập tức xôn xao, nhưng lại không ai dám bước lên, nói đùa à, ở loại tình huống này, ai dám đi ra? Thanh Đạo môn không dễ chọc, chẳng lẽ Cổ Kiếm trai thì dễ chơi à? Dương Diệp thì hiền lành chắc?
Trâm mặc.
Khổng Liễm cười lạnh một tiếng, nói:
- Không ai dám phải không? Không sao, nếu người dám vậy ta để Xích Dâm thú chơi.
Rất nhanh, hơn mười con Xích Dâm thú được một nam tử mặc áo trắng của Thanh Đạo môn dắt tới trước cửa thành.
Hai tay Phạm Ly nắm chặt, trong mắt không hề có vẻ kinh sợ, có chăng chỉ là vẻ lạnh lùng và một tia tuyệt vọng!
- Không biết đợi Dương Diệp tới nơi, nhìn thấy nữ nhân của mình bị Xích Dâm thú giày xéo tới chết thì sẽ có vẻ mặt gì!
Khổng Liễm cười lạnh một tiếng, sau đó tay phải vung Yên, Xích Dâm thú lập tức lao về phía Phạm Ly.
- Ta có vẻ mặt gì thì ta không biết, nhưng ta biết, đợi khi những Xích Dâm thú này chơi người thì người sẽ có vẻ mặt gì!
Đúng lúc này, một đạo thanh âm đột nhiên vang lên, tiếp theo, một đạo kiếm quang lóe lên, những Xích Dâm thú đó lập tức bị phân thây thành mấy trăm khối!
- Dương Diệp!
Có người kinh hãi hô lên.
Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về nơi phát ra thanh âm, chỉ thấy Dương Diệp lưng đeo hộp kiếm, chính từng bước đi về phía cửa thành.
Nhìn thấy Dương Diệp, thân thể Phạm Ly mềm nhữũn, trực tiếp ngã vào lòng Phạm Mộng. Khi nhìn về phía Dương Diệp, trong ánh mắt nàng ta hiện lên một tia phức tạp khó có thể nói rõ.
Hai mắt Khổng Liễm híp lại, cổ tay khẽ động, liêm đao xuất hiện trong tay nàng ta, nói:
- Ngươi đến đúng lúc đấy!
Dương Diệp nhìn vê phía trên tường thành, nhìn những thi thể của đệ tử Cổ Kiếm trai bị treo ở đó, còn cả bốn người Lâm Tiêu đang quỳ trước ở cửa thành, tay phải hắn chậm rãi nắm chặt. Nhắm mắt, một lúc sau hắn hít sâu một hơi, nói:
- Việc này nói đến cùng thì do ta mà ra. Chư vị, Dương Diệp ta thê với trời, tất sẽ khiến Thanh Đạo môn nợ máu phải trả bằng máu!
Đệ tử Cổ Kiếm trai bị giết, hắn không thể trốn tránh trách nhiệm, bởi vì nếu không phải hắn giả mạo đệ tử Cổ Kiếm trai, Cổ Kiếm trai căn bản sẽ không bị cuốn vào trong ân oán với Thanh Đạo môn. Hắn là một người ích kỷ, nhưng lần này, hắn thật lòng cảm thấy mình nợ Cổ Kiếm trai quá nhiều!
- Bên cạnh còn cả thi thể của đệ tử Thanh Đạo môn tai
Khổng Liễm trầm giọng nói.
Dương Diệp nhìn về phía Khổng Liễm, nói:
- Đó là bọn họ đáng chết!
Khổng Liễm tức lắm, nói:
- Được, hay lắm, hay cho một Dương Diệp, ta coi như đã được kiến thức sự kiêu ngạo và bá đạo của ngươi rồi! Ta hôm nay cũng muốn xem xem, ngươi có thể kiêu ngạo đến lúc nào.
Tay trái Dương Diệp khẽ động, vỏ kiếm cổ xuất hiện trong tay hắn, tiếp theo, một thanh huyền kiếm Đạo cấp chui vào trong vỏ kiếm cổ. Dương Diệp nói: