Vô Địch Kiếm Vực (Dịch Full)

Chương 2051 - Chương 2117: Song Tu! (2)

Chương 2117: Song tu! (2) Chương 2117: Song tu! (2)Chương 2117: Song tu! (2)

Lúc này, Tiểu Bạch đột nhiên há mồm ngáp dài, sau đó bay đến trước mặt Dương Diệp, nàng ôm đầu và cọ cọ Dương Diệp, sau đó nàng chui vào trong ngực Dương Diệp.

- Tiểu gia hỏa này sẽ không giống Tử nhi, có thể tấn cấp?

Dương Diệp phát hiện, mỗi một lần Tiểu Bạch hấp thu linh khí thì linh khí trên người sẽ khác. Đặc biệt là lúc này, sau khi hấp thu nhiều linh khí như vậy, hắn cảm giác trên người Tiểu Bạch phát sinh biến hóa, hắn lại không biết biến hóa này thế nào.

Tiểu Bạch là thiên địa linh vật, được thiên địa phù hộ, mà hắn lại bị thiên địa trừng phạt, hai người bọn họ ở cùng một nơi với nhau, không thể không nói đây là việc quái lại

Trâm ngâm một chớp mắt, Dương Diệp biến mất.

Rất nhanh, Dương Diệp đi vào phía sau núi Thiên Vũ tông, hắn phát hiện nơi này có cung điện đen kịt, cung điện tương liên với núi lớn, chung quanh cung điện phủ đầy phù văn.

Dương Diệp biết rõ, đây là trận pháp!

Lúc này, cung điện đóng chặt, Dương Diệp không dám khinh thường, bởi vậy hắn không có xông vào. Nơi này là Thiên Vũ tông, hắn đã cảm nhận được hai đạo khí tức cường đại, trong đó có một không kém gì Tiêu Biệt Ly. Hắn biết rõ, đó là Bán Đế, nhưng lại không chỉ một vị. Lúc này, hắn tới cứu người, không phải đến diệt tông.

Dương Diệp vận khí không tệ, không đến nửa canh giờ, cửa lớn cung điện mở ra, sau đó một đệ tử Thiên Vũ tông đi tới. Nhân cơ hội này, thân hình Dương Diệp khẽ động, hắn trực tiếp hóa thành bóng đen tiến vào cung điện. Vừa mới tiến vào cung điện, Dương Diệp đã tiến vào một góc tối.

Ánh mắt của hắn nhìn chung quanh, rất nhanh, hắn phát hiện Hiểu Vũ Tịch.

Trong màn sáng cách đó không xa, Hiểu Vũ Tịch ngồi xếp bằng ở đó, thân sắc tiều tụy.

Dương Diệp vui vẻ, thân hình khẽ động, hắn đi tới bên cạnh màn sáng, lúc này, Hiểu Vũ Tịch mở mắ rat, vừa nhìn thấy Dương Diệp, Hiểu Vũ Tịch nao nao, lập tức nói:

- Phu...

Nói đến đây, nàng đột nhiên không nói.

Dương Diệp mừng như điên, nói:

- Vũ Tịch, ngươi, ngươi nhớ ta?

Hiểu Vũ Tịch liếc mắt nhìn Dương Diệp, trong mắt có một tia cảm xúc phức tạp, nói: - Chỉ có một chút.

- Đã nhớ lại cái gì?

Dương Diệp vui mừng như cũ.

Hiểu Vũ Tịch nhìn Dương Diệp sau nửa ngày, sau đó nói:

- Song tu...

Gương mặt Dương Diệp cứng đờ, song tu, vấn đề này hắn tự nhiên nhớ rõ, bởi vì lúc trước vì cứu Hiểu Vũ Tịch, hắn thi triển kia song tu quyết, hắn không nghĩ tới Hiểu Vũ Tịch nhớ tới việc này. Nhưng cũng không có xấu hổ, dù sao hắn và Hiểu Vũ Tịch là phu thê, chuyện này không bình thường sao?

Dương Diệp khôi phục bình thường, nói:

- Vũ Tịch, trừ việc này ra, ngươi còn nhớ cái gì?

Hiểu Vũ Tịch khẽ lắc đầu.

Dương Diệp nói:

- Không có sao, ngươi yên tâm, ta sẽ nghĩ biện pháp giúp ngươi khôi phục trí nhớ. Đến, hiện tại ta cứu ngươi đi ral

Nói xong, hắn muốn động thủ phá hủy hào quang bao phủ Hiểu Vũ Tịch.

Mà lúc này, sắc mặt Dương Diệp thay đổi, hắn thu tay và biến mất. Lúc Dương Diệp biến mất, cửa cung điện mở ra, một mỹ phụ xuất hiện.

- Sư phụ?

Hiểu Vũ Tịch lông mày kẻ đen cau lại.

Người tới chính là sư phụ Đinh Lâm của Hiểu Vũ Tịch.

Mỹ phụ đi đến trước màn sáng, nói:

- Vũ Tịch, ngươi nghĩ kỹ chưa.

- Ta đã có phu quân!

Hiểu Vũ Tịch nói. Tuy nàng chưa hoàn toàn khôi phục trí nhớ, nhưng nàng đã nhớ ra một ít việc với Dương Diệp.

Đinh Lâm híp mắt lại, nói:

- Vũ Tịch, việc này liên quan tới tương lai của Thiên Vũ tông, chúng ta không có lựa chọn, ngươi cũng không có lựa chọn.

Hiểu Vũ Tịch trâm mặc.

- Xem ra ngươi gian ngoan mất linh!

Đinh Lâm vung tay phải lên, màn sáng biến mất, mỹ phụ đi đến trước mặt Hiểu Vũ Tịch, nói:

- Đã như thế, ta sẽ làm ngươi triệt để quên đi việc trước kia.

Vào lúc này, sắc mặt Đinh Lâm thay đổi, nàng xoay người lại, lúc nàng quay người, có lực lượng thần bí bao phủ lấy nàng, thân thể Đinh Lâm dừng lại, sau đó có một thanh kiếm nằm ngay yết hầu của nàng.

- Ngươi, ngươi là ail

Đinh Lâm giật mình nói.

- Ta không muốn nói nhảm, lập tức bỏ phong ấn trí nhớ của Vũ Tịch.

Dương Diệp nói.

- Ngươi có biết hay không...

Đinh Lâm đang muốn nói cái gì, lúc này, một thanh kiếm cắm vào tay trái của nàng, đôi mắt Đinh Lâm mở to, nàng muốn kêu cứu nhưng bị tay trái Dương Diệp che miệng.

Đinh Lâm là Thánh giả cao cấp, nhưng đối với Dương Diệp mà nói, trừ phi là Thánh giả cao cấp yêu nghiệt, bằng không Thánh giả cao cấp không lọt vào mắt hắn.

Phải biết rằng, thân thể của hắn hiện tại vượt xa yêu thú Thánh giai cao cấp.

Gần trăm viên Kim Cương quả cũng không phải ăn chùal

Một kiếm cắm vào cánh tay của Đinh Lâm, Dương Diệp cũng không có dừng lại, tay trái che miệng Đinh Lâm, cánh tay phải cầm kiếm đâm liên tục lên người Đinh Lâm, thủ pháp của hắn rất đặc thù, mỗi một kiếm đâm vào xương cốt trên người Đinh Lâm, thẳng đến khi xương cốt triệt để nát bấy liên bắt đầu lần nữa.

Không đến năm giây, hắn đâm hơn mười đao trên người Đinh Lâm, đao đao toái cốt.

Đau đớn cực độ làm gương mặt Đinh Lâm vặn vẹo, nàng run rẩy nói:

- Ta giải...

- Giải?

Dương Diệp khẽ lắc đầu, nói:

- Không, chuyện bỏ phong ấn, lát nữa chúng ta nói sau. Hiện tại ta phải tính sổ sách khi ngươi uy hiếp thê tử của tal

Nói xong, Dương Diệp lại rút kiếm đâm lên người Đinh Lâm.

Máu tươi bắn tung tóe, toàn thân Đinh Lâm đều bị máu tươi nhuộm đỏ, nàng giống như một huyết nhân!
Bình Luận (1)
Comment
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
4 Tháng Trước
Ad cho xin tí review góc nhìn chủ quan với
Trả lời
| 0