Vô Địch Kiếm Vực (Dịch Full)

Chương 3782 - Chương 3852: Người Quen? (1)

Chương 3852: Người quen? (1) Chương 3852: Người quen? (1)Chương 3852: Người quen? (1)

Dương Diệp mới ra mặt sông, đột nhiên dòng sông dưới chân hắn từng chút từng chút biến mất.

Không đến một hồi, cả con sông đã vô ảnh vô tung, thay vào đó chính là một vùng bình địa.

Dương Diệp trầm mặc hồi lâu, sau đó xoay người rời đi.

Thần tộc!

Phiền toái của hắn đã nhiều, thật sự là không muốn cuốn vào chuyện giữa Thần tộc cùng Bách Tộc nữa, cũng không có năng lực như thế!

Lúc này đây, tốc độ của Dương Diệp nhanh hơn. Hắn không có quên, trung niên Binh Gia kia tối đa chỉ có thể chống đỡ một tháng. Hắn nhất định phải nhanh đi Binh Mộ lấy Thập Nhị Sát Kiếm, sau đó trở về giúp đỡ đám người A Manl

Núi lớn mờ mịt, giống như vô cùng vô tận. Dương Diệp cực nhanh chạy một ngày, như trước không có đi ra.

Cuối cùng, Dương Diệp quyết định ngự kiếm. Hắn thật không muốn ở trong rừng sâu núi thắm này lãng phí thời gian.

ÔNGI

Trong núi lớn, đột nhiên vang lên tiếng kiếm minh, chỉ nháy mắt, một đạo kiếm quang lóe lên.

Trên đường đi, thân sắc của Dương Diệp đề phòng. Bất quá lúc này hắn không có gặp được nguy hiểm.

Rất nhanh, hắn ngừng lại.

Bởi vì ở trong quần sơn, hắn thấy được một cổ thành.

Thành?

Dương Diệp nhíu mày, trâm mặc một hồi, thân hình hắn run lên, hóa thành một đạo kiếm quang kích bắn tới.

Chỉ chốc lát, Dương Diệp ngừng lại, lúc này hắn đã ở bên ngoài cổ thành.

Dương Diệp nhìn lướt qua bốn phía, chung quanh dãy núi quay quanh. Cổ thành này, bị từng ngọn núi cao vút trong mây bao quanh.

Thành cũng không lớn, tương đương Thiên Cư thành.

Cửa thành đóng chặt!

Dương Diệp trâm mặc một lát, sau đó thân hình khẽ run lên, hóa thành một đạo hắc ảnh lặng lẽ tiềm nhập vào trong cổ thành.

Sau khi tiến vào trong thành, Dương Diệp nhíu mày.

Trong thành, không có một bóng người!

Thành trống không? Dương Diệp nhìn lướt qua bốn phía, hắn tiếp tục đi tới, rất nhanh, hắn đến trong thành, trong thành có một tấm bia đá khổng lồ.

Vô Banh Bial

Dương Diệp nhìn Vô Banh Bia hồi lâu, sau đó xoay người muốn rời đi.

Nhưng đúng lúc này, Vô Banh Bia đột nhiên nhẹ run rẩy.

Dương Diệp dừng bước lại, quay người nhìn về phía Vô Banh Bia.

Rất nhanh, một lão giả ma bào từ trong đó đi ra.

Linh hồn thểt

Ánh mắt lão giả ma bào rơi vào trên người Dương Diệp, không nói gì.

Dương Diệp nhìn đối phương một cái, sau đó xoay người muốn rời đi. Lúc này, lão giả ma bào kia đột nhiên mở miệng.

- Ngươi là người ngoại lai?

Người ngoại lai!

Dương Diệp dừng bước lại, sau đó nhẹ gật đầu.

- Chẳng qua là đi ngang qua nơi đây!

Lão giả ma bào nhìn Dương Diệp hồi lâu, sau đó nói: - Kiếm Vực, Kiếm Tâm Thông Minh... Không nghĩ tới, tới là một vị Kiếm Tul

Dương Diệp nhìn đối phương.

- Ta không rõ tiền bối có ý tứ gì!

Lão giả ma bào mỉm cười.

- Ngươi có biết nơi đây vì sao là thành trống không?

Dương Diệp lắc đầu.

- Bởi vì đều chết hết!

Lão giả ma bào nói:

- Cả tòa thành, ở trong trận đại chiến kia, toàn bộ đều chết hết.

Dương Diệp không có nói tiếp.

Nhưng lúc này, lão giả ma bào lại nói:

- Tiểu hữu, ta có một chuyện muốn nhời

Đến rồi!

Thần sắc của Dương Diệp bình tĩnh, hắn biết chắc sẽ xuất hiện loại chuyện này. Dương Diệp nói:

- Không biết là chuyện gì.

Nhìn thấy Dương Diệp không có cự tuyệt, trên mặt lão giả kia lập tức lộ ra nụ cười, chỉ có điều, nụ cười này có chút âm trầm. Nhìn thấy một màn này, ánh mắt Dương Diệp lập tức băng lạnh xuống.

Lúc này lão giả cười nói:

- Không có gì, là muốn tạm mượn thân thể của tiểu hữu dùng một lát. Linh hồn của lão phu từng bị trọng thương, chỉ có thể mượn Hồn Bia này đến ân cần săn sóc linh hồn, mà thân thể tiểu hữu cường đại như thế, vừa dễ dàng dung nạp linh hồn của lão phu, cho nên, tiểu hữu không ngại, lão phu muốn mượn thân thể tiểu hữu dùng một lát!

Đoạt xái

Thần sắc của Dương Diệp hơi có chút cổ quái, hắn không nghĩ tới, lão nhân trước mắt này muốn chiếm thân xác hắn!

- Tiểu hữu sẽ không cự tuyệt chứ?

Lão giả đột nhiên nói.

Dương Diệp suy nghĩ một chút, sau đó nói:

- Tiền bối, vãn bối không phải người bình thường, ngươi đoạt xá ta, nói không chừng là tự tìm đường chết, nếu không, ngươi thả ta rời đi, sau đó đổi người khác?

Dương Diệp cảm thấy bản thân ở thời điểm này tuyệt đối là người tốt nhất trên thế giới!

- Tự tìm đường chết? Lão giả khẽ nở nụ cười.

- Không thể không nói, thực lực của ngươi rất không tồi, nhưng đối với lão phu mà nói, không thể nghi ngờ như con sâu cái kiến.

Dương Diệp trâm giọng nói:

- Xem ra, ta là không có biện pháp cự tuyệt?

- Ngươi cứ nói đi?

Lão giả cười nói.

Dương Diệp nói:

- Tiền bối, ta có một chuyện khó hiểu. Tiền bối cường đại như thế, sao chỉ còn linh hồn thể? Ân, vãn bối là muốn trước khi chết biết rõ, cuối cùng là nguyên nhân gì làm cho vãn bối phải chết!

Lão giả nhìn thoáng qua Dương Diệp, sau đó nói:

- Vừa rồi lão phu nói dối, người trong thành này, không phải đại chiến mà chết, mà là lão phu giết!
Bình Luận (1)
Comment
darkstalker8x2 6
darkstalker8x2
Reader
3 Tháng Trước
Ad cho xin tí review góc nhìn chủ quan với
Trả lời
| 0