Chương 4904: Ba mươi sáu môn âm dương kỹ! (1)
Chương 4904: Ba mươi sáu môn âm dương kỹ! (1)Chương 4904: Ba mươi sáu môn âm dương kỹ! (1)
Lúc này, bên trong tửu lâu rất im ắng.
Nam tử thanh niên nhìn cái đầu, trầm mặc.
Hình lão cũng trâm mặc.
Trong lòng hai người sớm đã dậy sóng!
Chết rồi!
Một cường giả Ngũ Giới cứ như vậy mà chết!
Qua hồi lâu, nam tử thanh niên tên là Lãnh Hiên cầm lấy cái đầu, hắn nhìn vê phía Dương Diệp.
- Quấy rầy rồi. Dương Diệp nhếch miệng cười.
- Sao lại nói vậy, cám ơn Lãnh gia đã tặng cho ta một kiện thân khí và năm mươi viên Giới tinh, ta vô cùng cảm kích.
Lãnlh Hiên hơi gật đầu.
- Xin vui lòng nhận lấy.
Dương Diệp cười nói:
- Không tiễn.
Lãnh Hiên xách cái đầu ra khỏi tửu lâu, ngoài tửu lâcu, tay Lãnh Hiên đang run. Bên trong tửu lâu.
Dương Diệp hơi gật đầu với Hình lão, sau đó vê phòng mình.
Trước quây, Hình lão trâm mặc hồi lkâu, sau đó nói:
- Thông tri cho tiểu thư.
Sau khi trở lại phòng, Dương Diệp trực tiếp tiến vào trong Hồng Mông tháp.
Ở trước mặt hắn, là cây bút đỏ như máu đó, Dương Diệp gọi Kiếm Kinh ra.
- Đây là bút gì thế?
Kiếm Kinh quan sát cây bút, sau đó nói:
- Kệ nó là bút gì, dùng được là được.
Dương Diệp cười khổ.
- Chính là không thể dùng được đây!
- Hả?
Kiếm Kinh khó hiểu.
Dương Diệp nói:
- Ta kiểm tra rồi, bút này có linh, nó rất kháng cự ta, đồng thời tự phong ấn phong ấn bản thân, không tiếp xúc với bên ngoài, nếu không có sự giúp đỡ của nó, ta dù cầm nó cũng chẳng có tác dụng gì. Trừ phi ta hủy diệt linh của nó, khiến bút này tự tạo lại linh. Nhưng, ta không có năng lực này. Tiểu Bạch thì có, có điều nó...
Nói đến đây, Dương Diệp càng thấy nhớ tiểu gia hỏa kia. Hiện tại hắn mới phát hiện, thì ra tiểu gia hỏa này có thể làm rất nhiều chuyện!
Lúc này, Kiếm Kinh nói:
- Trước tiên cứ để đó đã, đợi Tiểu Bạch về xử lý.
Dương Diệp gật đầu, tạm thời cũng chỉ có thể như vậy thôi.
Sau khi Điều tức, Dương Diệp ra khỏi phòng, lại tới hội giao dịch ngầm kia. Hắn hiện tại, cân dùng tất cả biện pháp để đề thăng nhục thân. Có thể nói, với hắn hiện tại, nhục thân là quan trọng nhất.
Biết sao được, đây là phương thức tu luyện mà hắn tự lựa chọn!
Đi dạo một vòng, hắn không phát hiện ra thứ gì hữu dụng.
Có chút thất vọng.
Dương Diệp rời khỏi ngã tư đường, đi tới chiến trường. Lúc này đại quân Yêu tộc đã rút về, để lại thi thể đây đất, có đại yêu, cũng có nhân loại. Mà người sống sót đều sẽ có được sự tưởng thưởng của các tộc, cộng với chiến lợi phẩm của chính bọn họ, có thể nói thu hoạch rất phong phút. Trên tường thành, Dương Diệp quay đầu lại nhìn chiến trường này, chiến trường vẫn có chút thần bí, bởi vì cho tới bây giờ, hắn chỉ thấy một yêu nghiệt siêu cấp, cũng chính là Hình Bỉ Thanh đó. Đối phương tuổi tác tương đương với hắn mà đã đạt tới Ngũ Giới, hơn nữa là Ngũ Giới hàng thật giá thật!
Hắn biết, trừ Hình Bỉ Thanh ra, trong thành này khẳng định còn có rất nhiêu yêu nghiệt thiên tài cùng với một số lão quái vật!
Qua hồi lâu, Dương Diệp về tới Túy Khách cư, hắn đi tới trước quầy.
Hình lão nhìn Dương Diệp, không nói gì.
Dương Diệp nói:
- Tiểu thư nhà các ngươi đâu?
- Công tử có việc gì à?
Hình lão hỏi.
Dương Diệp cười nói:
- Lúc trước ta nhận một viên nội đan của nàng ta, nhân tình này này phải trả.
Hình lão nói;
- Việc nhỏ thôi.
Dương Diệp lắc đầu. - Ta sắp rời khỏi Chiến giới, hồi tông môn một đoạn thời gian. Có lẽ sẽ không quay lại nữa, nói một tiếng với tiểu thư của các ngươi, nhân tình này nàng ta hiện tại không muốn ta trả thì sau khi e là không có cơ hội đâu!
Hình lão trâm mặc hồi lâu, sau đó nói:
- Các ngươi tự bàn với nhau đi, ta thông tri cho nàng tai
Dương Diệp hơi gật đầu, ngồi xuống một bên, rất nhanh, nữ tử tên là A Bích giâng một ly linh trà.
Dương Diệp uống một ngụm linh trà, chỉ lát sau, Hình Bỉ Thanh xuất hiện.
Hình Bỉ Thanh nhìn Dương Diệp.
- Diệp công tử sắp rời khỏi Chiến giới à?
Dương Diệp gật đầu.
- Ta là đệ tử Cổ Kiếm tông, tất nhiên phải vê Cổ Kiếm tông.
Hình Bỉ Thanh nói:
- Ở đây so với ở Cổ Kiếm tông thì có chỗ phát triển tốt hơn mà.
Dương Diệp cười nói:
- Ta có việc phải về.
Hình Bỉ Thanh nghĩ nghĩ, sau đó nói: - Diệp công tử, ta muốn mời ngươi cùng ta tới một chỗ. - Chỗ nào? Dương Diệp hỏi.