Phòng 777 có 14 người, Đường Thế Trung còn nhân tiện chộp luôn phòng 778 kế bên cho đủ người. Theo biên chế, mỗi đội trưởng chỉ huy một đội khoảng 30 người. Trang bị bao gồm 20 súng AK, 10 súng trường, 150 lựu đạn, 5 cuốc, 5 dao tông. Cứ 3 người tạo thành một tổ nhỏ để dễ hành động.
Lê Vân Hà đứng nghiêm chỉnh nghe phân công mà không khỏi rùng mình. Đây là chiến tranh thật sự, không phải là huấn luyện nữa rồi. Mỗi hành động của một cá nhân đều có thể đem toàn bộ mạng sống của hai mươi, ba mươi con người phá huỷ.
Mặc dù chưa đội trưởng chưa nói rõ nhiệm vụ, nhưng Vân Hà hiểu rõ đường tiến công của quân đội đế quốc. Bọn họ chắc chắn sẽ đánh Tây Tralervia trước tiên. Địa hình bán đảo có ¾ bề mặt giáp biển, không có nơi ẩn nấp rộng lớn, tài nguyên nghèo nàn dẫn đến lực lượng vũ trang yếu kém. Nếu phải lựa chọn một nơi công phá làm bàn đạp đầu tiên thì không có nơi nào thích hợp hơn.
Đường Thế Trung chia đội mình thành 10 tổ nhỏ. Hắn cũng đảm nhiệm luôn tổ trưởng tổ 1. Vân Hà, Tyk cùng một cậu bạn phòng 777 là tổ 4, tổ trưởng được giao cho Tyk. Tương tự như thế, Đường Thế Trung tiếp tục phân công trách nhiệm cho các thành viên.
Nhìn mặt hắn cứ lạnh tanh tựa như người đã chết, Vân Hà không khỏi thấy nhớ hình ảnh người bạn lanh lợi hay chống đối cô ngày trước. Mới nửa năm không gặp nhau mà một người y hệt nam chính lạnh lùng mà cô từng hâm mộ, người còn lại thì ngày càng giống nữ chính trong nguyên tác. Luyến tiếc thì luyến tiếc, nhưng đây là con đường hai người đó tự chọn lấy, cô chẳng có quyền gì để tiếc nuối.
Vân Hà theo sự phân công của chỉ huy, cô tiến lên nhận 1 khẩu AK, 5 quả lựu đạn, một cuốc quân dụng. Tổng trọng lượng tất cả thứ này rơi vào tầm 10kg, nhưng mọi thứ đây đều là đem mạng sống đặt cược vào, cô không khỏi cảm thấy 10kg này nặng như trăm cân.
Sang thu, bầu trời trong và xanh hơn hẳn. Mong rằng cô có thể sống sót trở về.
*
Từ ngày nhập biên chế dưới sự chỉ huy của đội trưởng Đường Thế Trung, tính đến nay đã gần nửa tháng. 30 người ngày nào cũng luyện tập từ sáng đến tối, cốt là để bọn tân binh không có kinh nghiệm như bọn cô nhuần nhuyễn động tác phối hợp của đồng đội. Từng tổ đội phải quen thuộc mọi thứ của người đồng đội chiến đấu kế bên mình, và phối hợp linh hoạt với tổ đội khác. Trong quân đội, tập thể là quan trọng nhất!
Sở dĩ đội trưởng nghiêm khắc như vậy là để cơ hội bọn cô còn sống trở về cao hơn. Dù rằng khu vực tiến công độ khó không cao, nhưng tuyệt đối không được khinh địch. Vân Hà cảm thấy sau đợt tiến công này, Tyk mỗi ngày mặc quần lót màu gì cô cũng có thể đoán được. Từng nghe rằng tình đồng đội vào sinh ra tử còn bền chắc hơn cả tình cảm vợ chồng, bây giờ cô đã được trải nghiệm qua.
Ngày 20 tháng 8, quân đội Đế quốc phát động tổng tấn công Tralervia.
Đường Thế Trung được phân công nhiệm vụ chiếm lại các thôn làng nhỏ ở vùng Tây Nam – vùng cực Nam của Tralervia. Nơi đây chỉ có các làng chài nhỏ, dân số ít, dân trí thấp, vì thế người dân dễ bị kích động và thao túng hơn các vùng khác. Giao cho cậu đội trưởng trẻ tuổi nhiệm vụ vừa dễ vừa khó như thế này, hẳn là muốn kiểm tra năng lực của Đường Thế Trung rồi.
Quân chủ lực của Đế quốc tiến công nhanh chóng vào hai khu quân sự chiến lược của Dolomus, đó là khu 8 và khu 13. So với tài nguyên phong phú của Đế quốc, quân phiến loạn nghèo hơn rất nhiều. Khu 13 có ba máy bay chiến đấu, khu 8 chỉ có đúng một chiếc máy bay chiến đấu ại còn là loại cũ. Cuộc chiến trên không nhanh chóng được phân định rõ kết quả.
Thế nhưng trận chiến vẫn đang cực kì bất lợi cho Đế quốc. Toàn bộ nhân dân sinh sống ở Tralervia đều đầu quân cho Dolomus. Như vậy có nghĩa là, quân đội đi nơi đâu cũng có người giám sát. Thậm chí có một người lính báo lại, anh ta vì quá đau bụng không kịp về căn cứ nên đã hành động tại chỗ, sau đó anh ta lơ mơ nhìn thấy một cặp mắt đang quan sát anh ta từ xa. Nghe đồn rằng người lính đó xấu hổ đến mức bị ám ảnh về việc này, anh ta chỉ có thể hành xử khi mọi thứ xung quanh đều được xác nhận là không có sinh vật sống.
Vân Hà nghe được câu chuyện này cũng đã là khi cô cùng các đồng đội trở về khu quân sự. Vân Hà cũng chỉ có thể cảm khái rằng anh chàng này xui xẻo mấy đời. Bây giờ cô vẫn đang thực hiện nhiệm vụ chỉ huy giao cho.
Vân Hà mang súng sau lưng, cô cẩn thận bò như thằn lằn để di chuyển. Bởi vì địa hình quá thấp, lại chẳng có nhiều cây cỏ để che chắn nên mỗi người lính làm nhiệm vụ trinh sát như cô đều phải bò như thế. Cũng may có thân thể là alpha nên sức bền cũng được nâng cao, cô đã bò như vậy được một giờ rồi mà vẫn chưa mỏi lắm.
Cô nhớ lại lời Đường Thế Trung nói trước khi hành quân. Hắn ta bảo rằng sau này có việc cần cô giúp đỡ. Nghĩ mãi nghĩ mãi, Lê Vân Hà vẫn chưa thể hiểu được có việc gì mà nam chính đại nhân cần người qua đường như cô làm giúp nữa. Lúc đấy cô không trả lời hắn, ngược lại còn quăng đi một câu hỏi. Cô hỏi hắn: "Thư của tôi cậu hiểu hết không?"
Đường Thế Trung đánh một ánh mắt cho cô, sau đó bỏ đi một nước. Cô hiểu, hắn đã có kế hoạch rồi. Xem ra cái việc cần nhờ giúp kia của hắn không nằm trong kế hoạch đó.
Ôi, nói chuyện với người thông mình đôi khi tiết kiệm được năng lượng nhiều phết!
Trong nguyên tác Đường Thế Trung đã dẫn quân tàn bạo đàn áp người dân chỗ này rồi. Với 150 quả lựu đạn, hắn có thể khiến hai, thậm chí ba thôn làng thành ổ bom mà không bị truy cứu trách nhiệm. Bởi vì người dân những làng này đều bị tẩy não hết cả rồi, không khác gì thành phần phản loạn cả.