Giọng người phụ nữ chói tai, sắc nhọn, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Ồ, quả nhiên rừng rộng thì chim gì cũng có, ngay cả căn cứ quân sự cũng không tránh khỏi, vẫn có nhân viên phục vụ vênh váo tự đắc.
Khương Ninh hơi tò mò, sao loại người này lại được tuyển vào chứ?
Hay là dựa vào việc mình là con cháu của người trong quân đội, cho nên lúc nào cũng cảm thấy mình cao hơn người khác?
Ba người một chó quay người, cùng nhìn chằm chằm vào nhân viên phục vụ vênh váo tự đắc.
Một khuôn mặt vừa quen thuộc lại xa lạ khiến Khương Ninh thoáng sửng sốt, không phải là cô gái nuôi lạc đà đó sao?
Hình như hai người còn có quan hệ huyết thống, là do cùng một người phụ nữ rẻ tiền sinh ra.
Vì muốn giống một người nhặt rác dãi nắng dầm mưa, Khương Ninh mặc quần áo mấy ngày chưa giặt, mặt đầy bóng dầu và bụi bẩn, đầu tóc rối bù như ổ gà.
Hoắc Dực Thâm cũng không ngoại lệ, nhìn vào là thấy ngay phong cách của một anh chàng bụi đời đầy tâm sự.
Trần Nghiên Phỉ không nhận ra hai người, nhưng Khương Ninh vừa liếc mắt đã nhận ra cô ta.
Cô ta không còn xinh xắn như trước, nhưng vẫn sống tốt hơn đại đa số mọi người, dù không trang điểm nhưng ngũ quan vẫn mỹ lệ, làn da trắng mịn.
"Thái độ phục vụ của cô sao đấy?" Khương Ninh cười lạnh với cô ta: "Gọi quản lý của cô ra đây!"
Chó tức giận, nhảy ra với vẻ đầy hung hăng, nhe răng với Trần Nghiên Phỉ: "Gâu!"
Nó không chỉ hung dữ với cô ta, mà còn làm bộ muốn xông lên cắn.
"Á!" Nhìn thấy khuôn mặt con chó, Trần Nghiên Phỉ sợ đến nỗi mặt mày tái mét.
Là nó, con chó đê tiện đã cắn Mỹ Mỹ năm đó!
Con chó này vẫn chưa chết, vậy thì... Cô ta nhìn Khương Ninh với vẻ kinh ngạc, máu toàn thân lập tức dồn lên não.
Cô ta, cô ta sao lại đến căn cứ quân sự?
Khương Ninh không biết tại sao Trần Nghiên Phỉ lại xuất hiện ở căn cứ quân sự. Hơn nữa, cô cũng không hứng thú đào bới quá khứ tồi tệ của cô ta, nhưng chỉ cần nhìn thái độ khinh thường người khác của cô ta, không dạy cho cô ta một bài học thì dạy ai đây?
"Sao nào, bộ dạng này của tôi không xứng vào trung tâm giao dịch sao?" Khương Ninh chế giễu: "Hay là cô tự cho mình cao quý hơn người khác, không muốn phục vụ khách hàng? Đã cao quý như vậy thì sao phải ra ngoài làm công ăn lương, đúng là vô trách nhiệm."
"Gâu!" Ăn chân cô luôn!
Ký ức bị chôn vùi lập tức ùa về, hình ảnh bị sỉ nhục năm xưa không ngừng hiện lên, Trần Nghiên Phỉ đang chìm trong sự kinh ngạc, nghiến răng nghiến lợi, nhất thời không kịp phản ứng: "Cô..."
Giọng cô ta phát ra chói tai khiến tổ trưởng Lưu đang bận rộn bên trong vội vàng đi ra.
Nhìn thấy cảnh tượng này, chị Lưu thực sự không nhịn được mà trợn mắt, đúng là chó không thể sửa được thói ăn cứt, cô ta lại gây họa rồi!
Cô ấy hít một hơi thật sâu, nở nụ cười đi tới: "Chào đồng chí, xin hỏi có thể giúp gì cho các đồng chí không?"
Khương Ninh không hề khách sáo, chỉ tay về phía Trần Nghiên Phỉ: "Nhân viên của cô ngay trong giờ làm việc lại đi tán tỉnh, không những chia khách hàng ra thành đủ các hạng khác nhau mà còn chửi bới chúng tôi."
Cô đập thẻ điểm cộng xuống bàn, thái độ ngạo mạn nói: "Khinh thường người khác đúng không? Hay là để tôi mua luôn cả trung tâm giao dịch này!"
Chị Lưu liếc nhìn Trần Nghiên Phỉ, thấy mặt cô ta đỏ bừng vì xấu hổ, đồng thời lại lộ ra vẻ căm hận nghiến răng nghiến lợi, dường như muốn xé xác khách hàng ra thành từng mảnh.
Loại người này... Đúng là bị thần kinh.
Chị Lưu vội vàng xin lỗi: "Thật sự xin lỗi các vị, nhân viên này mới đến, không hiểu quy định của cửa hàng, tôi thay cô ấy xin lỗi mọi người, đúng là hơi thất lễ."
"Mới đến à? Sao cô không nói cô ta là nhân viên thời vụ đi?" Khương Ninh không hài lòng với lời giải thích của cô ấy: "Làm nhân viên mà vênh váo như thể mình là nhất, chắc là đi cửa sau có người chống lưng. Nếu như đã có mối quan hệ vững như vậy thì ở nhà làm cô chiêu cành vàng lá ngọc đi, chẳng có chút ý thức phục vụ khách hàng thì ra ngoài làm việc để làm gì?"