Chương 916: Da mặt cậu quả nhiên rất dày
- Này, Liễu Phú Ngữ, cô có ý gì đây, cô nói vậy là chuẩn bị cưỡng chế bắt cóc tôi tới Thủy Nguyệt tông của các người phải không?
Tần Dương hừ lạnh một tiếng nhắc nhở:
- Cô chớ quên, cô hiện giờ đang ở Trung Hải, sư phụ tôi còn đang ở Trung Hải đây, muốn bắt cóc tôi cũng phải hỏi xem sư phụ tôi có đồng ý hay không, cho dù thật sự bắt cóc thì cũng là chúng tôi bắt cóc cô chứ?
Liễu Phú Ngữ lắc đầu, ánh mắt nhìn Tần Dương có chút kỳ quái:
- Tôi biết sư phụ của cậu rất lợi hại, nhưng đến lúc đó dù cho sư phụ của cậu ra mặt cũng không được.
Tần Dương sửng sốt một chút:
- Sư phụ của tôi không ra mặt được? Không phải chứ, cái vị Thái Thượng Trưởng lão của Thủy Nguyệt tông các người chẳng lẽ chuẩn bị đích thân ra tay?
Liễu Phú Ngữ gật đầu:
- Đúng, ý của Ngô Trưởng lão là nếu sư công của cậu đã không chịu lộ diện, vậy thì bắt cả sư phụ và cậu cùng về, không tin sư công của cậu không xuất đầu lộ diện!
Tần Dương không nói gì, rốt cuộc phải có thù lớn tới mức độ nào mà đến cả chiêu cưỡng ép trói người về này cũng đem ra sử dụng.
Thủy Nguyệt tông cũng là tông môn ẩn thế, trong môn phái khẳng định có lão nhân gia thực lực cường đại, không nói đến người khác, chỉ riêng Thái Thượng Trưởng lão kia nhất định cũng có thực lực mạnh rồi, dù sao đến cả sư công cũng phải kiêng kỵ bà ta, có thể tưởng tượng thực lực của bà ta như thế nào...
- Vậy hai tháng sau đột phá được cảnh thì sao?
Liễu Phú Ngữ dứt khoát đáp:
- Chúng ta đánh một trận, tôi thua thì tôi quay đầu rời đi, cậu thua thì phải mời sư công của cậu đi một chuyến tới Thủy Nguyệt tông.
Tần Dương chớp mắt:
- Nếu tôi không đáp ứng yêu cầu này thì sao?
Liễu Phú Ngữ thản nhiên đáp:
- Đây là chiếu theo quy tắc, cậu có thể thử không làm theo quy tắc, Thủy Nguyệt tông chúng tôi mặc dù đều là nữ giới, nhưng tóm lại số lượng vẫn nhiều hơn so với Ẩn Môn các người, thực lực của cao thủ cũng không kém với sư công của mấy người đâu...
Liễu Phú Ngữ hơi ngừng lại một chút, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tần Dương:
- Vốn dĩ ý tứ của Ngô Trưởng lão là để tôi lập tức bắt cậu trở về, nhưng tôi vẫn cầu tình Ngô Trưởng lão mới thêm được kỳ hạn hai tháng, đây đã là giới hạn thời gian mà tôi có thể kéo dài nhất rồi...
Tần Dương ngẩn người:
- Cô nói cô còn giúp tôi cầu tình thì chẳng phải là muốn tôi phải cảm kích cô sao?
Liễu Phú Ngữ lạnh lùng nói:
- Không cần cảm kích, bất kể cậu lĩnh ngộ hay dùng công pháp khác phá cảnh cũng được, tốt nhất hai tháng sau phải vào cảnh giới Đại Thành, nếu không tôi cũng sẽ không khách khí, đương nhiên cậu cũng có thể làm đào binh lần nữa, dù sao tôi không tìm được cậu thì tôi cũng sẽ không bị trừng phạt, tới lúc đó Ngô Trưởng lão tới sẽ đích thân đi tìm cậu.
Tần Dương chớp mắt:
- Cô đang uy hiếp tôi đó sao?
Liễu Phú Ngữ thản nhiên nói:
- Cậu cảm thấy như vậy thì chính là như vậy, cậu cũng có thể hiểu thành lời khuyên bảo, cảnh báo, có một số việc cuối cùng vẫn phải đối mặt, không chạy thoát được đâu.
Ánh mắt Tần Dương thể hiện vẻ kỳ quái hỏi:
- Tôi rất muốn biết nếu Ngô Trưởng lão cũng đã bảo cô lập tức bắt tôi mang về, vì sao cô còn phải cầu tình giúp tôi, chẳng lẽ cảm thấy tôi quá đẹp trai, rất có mị lực không nỡ sao?
Liễu Phú Ngữ lãnh đạm trợn trắng mắt liếc Tần Dương:
- Tôi chỉ nói cho Ngô Trưởng lão biết rằng tôi mới đánh cậu một trận, đánh cho mặt mũi cậu bầm dập, vẫn nên cho cậu một cơ hội mà thôi.
Tần Dương lập tức banh hàm, cái phần cầu tình này vẫn là bản thân hắn đánh đổi mà có được.
Tần Dương suy nghĩ một chút rồi nói:
- Lần này tôi sẽ không trốn, cùng lắm đến lúc đó tới Thủy Nguyệt tông các người làm khách, Thủy Nguyệt tông đều là phái nữ, không chừng còn có thể gặp được em gái xinh đẹp, có khi đến vấn đề chung thân đại sự cũng được giải quyết...
Hai mắt Liễu Phú Ngữ lập tức lóe sáng, nắm chặt nắm tay, thể hiện mấy phần nguy hiểm:
- Cậu đang ngứa ngáy toàn thân, muốn ăn đòn sao?
Tần Dược chọc Liễu Phú Ngữ, nhưng cũng thật sự không muốn bị đánh thêm một trận nữa liền vội vàng chuyển chủ đề:
- Mặc dù tôi không trốn, nhưng khoảng hai ngày sau tôi phải ra nước ngoài làm một số chuyện, không biết bao giờ có thể trở về...
Liễu Phú Ngữ hoài nghi nhìn Tần Dương:
- Làm chuyện gì?
Tần Dương cũng không giấu diếm, thẳng thắn kể lại một lần sự việc rắc rối mà hai mẹ con Hàn Thanh Thanh gặp phải, cuối cùng còn bổ sung:
- Chúng tôi là bạn bè, về tình về lý tôi cũng nên giúp việc này...
Liễu Phú Ngữ nhíu mày:
- Vậy cậu đi đi, giữ liên lạc.
Tần Dương cười hì hì nói:
- Lần này đi dường như sẽ có nguy hiểm, một trong số những cổ đông đã chết vì tai nạn xe, rõ ràng cho thấy là mưu sát, tôi tham gia vào không chừng cũng sẽ có người muốn đối phó tôi, thực lực của tôi mới chỉ là cảnh giới Tiểu Thành, rất khó dựa vào được, không chừng còn bị giết chết, cô yên tâm như vậy sao?
Liễu Phú Ngữ cười lạnh:
- Tôi và cậu thân lắm hả, tôi cần lo lắng sao, nếu cậu thực sự chết, tôi ngược lại còn bớt việc nữa ấy chứ.
Tần Dương thở dài:
- Nếu tôi chết thật thì hai tháng sau cô tỷ thí với ai, ai lại tới Thủy Nguyệt tông làm khách, sư công hoặc sư phụ của tôi vội vàng giúp tôi báo thù sẽ càng không để ý tới các người, sư công và sư phụ của tôi nếu thật sự biến mất, tôi không tin các người còn tìm được.
Vẻ mặt Liễu Phú Ngữ lãnh đạm ngay tức khắc:
- Cậu uy hiếp tôi?
Tần Dương mở hai bàn tay, tỏ vẻ vô tội:
- Tôi đánh không lại cô, nào dám uy hiếp cô, lỡ cô đánh tôi thì phải làm sao bây giờ, tôi đây không phải có sao nói vậy sao.
Liễu Phú Ngữ nhìn thẳng Tần Dương, một lúc lâu sau hơi nhếch khóe môi, bộ dạng lạnh lùng vẫn luôn duy trì bắt đầu thả lỏng:
- Sao, cậu muốn bảo tôi đi cùng cậu, âm thầm bảo vệ cậu?
Tần Dương cười khà khà:
- Đảo Síp là quốc gia hải đảo, cảnh biển vô song, tôi không phải đang mời cô qua đó nghỉ phép sao. Cô yên tâm, toàn bộ hành trình lấy quy cách cao nhất tiếp đãi, cảnh đẹp đồ ăn ngon, trai đẹp bầu bạn, cô chỉ cần khi tôi gặp nguy hiểm, vào thời khắc tôi không cách nào giải quyết được thì cô ra tay một chút giải quyết vấn đề, tôi an toàn trở về cũng dễ dàng hoàn thành ước hẹn hai tháng với cô chứ sao.
Liễu Phú Ngữ bỗng nhiên mỉm cười nói:
- Da mặt cậu quả nhiên dày.
Tần Dương lơ đễnh, tiếp tục màn thuyết phục:
- Biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng, cô hiểu rõ tôi hơn một chút, thắng lợi nắm trong tay không phải càng chắc hơn sao, còn có thể giám sát tôi, không để tôi chuồn mất, còn có thể bảo vệ tôi... Sao, thân là một cao thủ Đại Thành, chẳng lẽ cô còn sợ gặp phải nguy hiểm sao?
Liễu Phú Ngữ cười lạnh nói:
- Vui lòng chớ dùng chiêu khích tướng được không?
Tần Dương cười ha ha nói:
- Không cần biết là vui lòng hay khích tướng, chỉ cần dùng được là được, sao, có đi hay không, chỉ một câu thôi, dù sao không phải cô ở đây cũng nhàn rỗi sao, ra nước ngoài du lịch ngắm cảnh biển cũng không có hứng thú sao?
Tần Dương cũng là sau khi nói tới chuyện của Hàn Thanh Thanh với Liễu Phú Ngữ cũng mới bỗng nhiên nghĩ tới điểm này, mặc dù Tư Đồ Hương cũng sẽ đi, cũng là cao thủ Đại Thành, nhưng thêm một người đương nhiên là thêm một phần thực lực, dù sao Liễu Phú Ngữ cũng là đối thủ, sức lao động như vậy không dùng thì lãng phí, nếu quả thật gặp nguy hiểm, có cô ta ở đó bản thân hắn cũng an toàn hơn nhiều, hơn nữa chính hắn cũng có thể phỏng đoán được thực lực của cô gái này...
Ánh mắt Liễu Phú Ngữ nhìn vẻ mặt Tần Dương, Tần Dương tỏ vẻ vô cùng thẳng thắn thành khẩn.
- Tôi không có hộ chiếu...
Hai mắt Tần Dương sáng lên, không hề do dự mỉm cười nói:
- Không sao hết, đưa chứng minh thư của cô cho tôi, hộ chiếu tôi làm giúp cô!