Người Đưa Thư Khủng Bố (Dịch Full)

Chương 1996 - Chương 1996 - Tâm Ma (3)

Chương 1996 - Tâm ma (3)
Chương 1996 - Tâm ma (3)

“Ta nhớ được phía trước là phòng của đám ma ma, bên phải cũng là phòng họp để bọn họ giao dịch các bộ phận, bên cạnh là…”

Giọng nói Triệu Khách hơi dừng lại, dường như nghĩ tới điều gì không muốn nhớ lại, sau khi im lặng một lúc mới nói tiếp: “Bên cạnh là phòng giải phẫu, bên phải là nhà bếp nhưng ta không nhớ rõ nơi này có một cánh cửa!”

Thiếu nữ trợn to mắt: “Ngươi còn nhớ rõ?”

“Nhớ rõ! Dù sao nơi này là chỗ ta từng sinh sống, cho dù là địa ngục cũng từng là ổ chó của ta.”

Triệu Khách nói chuyện, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa phòng trước mặt.

Hắn nhớ kỹ mỗi một ngọn cây cọng cỏ nơi này, dù nơi này đã biến thành một đống đổ nát.

Tuy bị thay đổi hình dáng tướng mạo, nhưng lúc Triệu Khách tới gần cánh cửa phòng trước mặt, một loại cảm giác quen thuộc vẫn đập vào mặt.

Là vì sau khi hắn thôn phệ sáu nhân cách khác, hoặc nhiều hoặc ít đều giữ lại một vài cảm giác của bọn họ.

Cho nên, chắc cánh cửa này thông hướng đến cánh cửa lớn trong ý thức của hắn, trước đó cái giá để mở ra là nhân cách Ghen tỵ tan thành mây khói, trở thành tế phẩm.

“Ta sẽ rời khỏi nơi này nhưng không phải dùng cách này.”

Hai người nhìn vào mắt nhau, Triệu Khách quay người dự định rời khỏi nơi này.

“Dừng lại!”

Nhưng lời nói của Triệu Khách lại khiến trong mắt thiếu nữ xuất hiện vẻ giận dữ, nghiêm giọng gọi Triệu Khách lại: “Rốt cuộc ngươi muốn giam giữ ta bao lâu!”

Triệu Khách dừng bước, sắc mặt thiếu nữ trở nên tái nhợt: “Mười năm, hai mươi năm, hay cho đến khi người thật sự nằm vào quan tài, chết dưới đao của người khác?”

Triệu Khách cau mày, suy nghĩ một chút lại nói: “Ngươi cũng có thể thay thế ta bất cứ lúc nào.”

“Ta không muốn!”

Thiếu nữ giận đùng đùng ngăn ở trước mặt Triệu Khách, đôi mắt đen trắng rõ ràng sắc bén như là lưỡi đao khiến Triệu Khách không cách nào nhìn thẳng, hoặc phải nói hắn đang chột dạ.

Thấy thế, nước mắt trong suốt lăn xuống theo khuôn mặt thiếu nữ, dưới nụ cười thê lương mang theo sự cay đắng và tuyệt vọng thật sâu.

“Ngươi rất rõ ràng ta là thứ gì, là một người do ngươi hư cấu ra. Không! Còn không bằng người, ta chỉ là một chút xíu sự gửi gắm không có ý nghĩa gì trong lòng ngươi, nhưng lại bị ngươi giấu trong vảy ngược ở nơi sâu nhất. Nói cho cùng, thậm chí ta còn không chân thực bằng một búp bê bơm hơi.”

“Im miệng!”

Ngón tay dài nhỏ bóp lấy cổ họng thiếu nữ, Triệu Khách càng giống một con dã thú bị thương, không biết từ lúc nào đôi mắt đã hiện đầy tơ máu, dường như sẽ vặn gãy cổ họng nữ nhân này bất cứ lúc nào.

Nhưng lúc hai người nhìn vào mắt nhau, Triệu Khách dần buông tay ngơ ngác đứng ở nơi đó, trong chốc lát trong đầu cũng là một đoàn bột nhão.

Thiếu nữ cũng yên tĩnh lại, đặt tay lên ngực Triệu Khách cảm nhận nhịp tim của Triệu Khách.

“Buông xuống đi, quá lâu rồi, lão đầu tử đang chờ ngươi, nàng cũng đang chờ ngươi, thời gian của ngươi không còn nhiều lắm.”

Giọng nói êm ái quanh quẩn trong hành lang trống trải, viên thịt mập mạp bên cạnh cũng im lặng, dường như tất cả đều yên tĩnh lại.

“Vì sao, ở lại không tốt sao?”

Giọng nói nghẹn ngào, chờ thiếu nữ ngẩng đầu lên, Triệu Khách cố nén hơi nước mịt mờ trong mắt, nâng đầu cao hơn chút nữa.

“Không, ta chỉ muốn ngươi càng tốt hơn.”

Thiếu nữ duỗi cánh tay dài nhỏ ra khẽ vuốt ve khuôn mặt Triệu Khách, đôi mắt trong suốt mang theo nỗi buồn đậm đặc.

“Sống sót, không cần mang theo ta.”

Thiếu nữ nói xong, bàn tay lại đặt lên chốt cửa, theo chốt cửa chuyển động phát ra tiếng vang lanh lảnh, cửa phòng trước mắt dần bị mở ra một cái khe.

Triệu Khách đưa tay lau khóe mắt gật đầu, giọng nói đầy giọng mũi: “Ừm!”

“Vậy thì… Tốt.”

Một chữ tốt sau cùng còn ở trong miệng thiếu nữ vẫn chưa nói ra miệng, theo một làn gió mát thổi qua, nàng như bồ công anh nở rộ trong một mảnh bụi mờ mông lung, tan thành mây khói trước mặt Triệu Khách.

“Tỷ tỷ!”

Triệu Khách dùng hết sức lực cả người kêu lên, giọng nói quanh quẩn trong đống đổ nát này.

Hắn thất vọng mất mát ngồi xổm trên mặt đất, khóc lóc như một tên ngu ngốc.

“Ầm ầm…”

Cô nhi viện vốn đã trở thành một đống đổ nát, lại dần hóa thành tro bụi từng chút một.

Cát bụi trở về với cát bụi, thiếu nữ không phải nàng nhưng cũng là nàng, nhưng tất cả đã kết thúc.

Mang theo một ý nghĩ sau cùng, ánh mắt Triệu Khách liếc nhìn thế giới đang sụp đổ phía trước, cắn răng nói: “Chúng ta đi!”

Trời đang khóc, đất đang ngủ.

Vạn vật đều cùng làm tế.

Toàn bộ thế giới biến thành tận thế.

Nơi này chỉ là một không gian biên giới thần bí chi địa, là một mảnh vụn không có ý nghĩa trong ngàn vạn không gian của thần bí chi địa.

Cho dù nhỏ thì cũng là một khoảng thiên địa, cũng có vạn vật sinh linh tồn tại.

Nhưng khi huyết không bao phủ khắp nơi, trời đã không còn là trời, đã trở thành hoàng tuyền cửu u.

Sinh cơ duy nhất cũng chỉ là một sợi đạo hỏa màu đỏ trong biển máu.

Ánh sáng oánh nhuận đứng thẳng trong biển máu như thiên chuy bách luyện, định hải thần châm.

Nếu không phải có một sợi đạo hỏa này trấn áp, e rằng thế giới này đã sớm biến thành hoàn toàn tĩnh mịch.

“Huyết ngục đương không điên âm dương, nhật lạc nguyệt trầm phúc hoàng tuyền. Đạo tâm chúc hỏa kình bích lạc, bất cập tiêu diêu bạn phiến nhân.”

Bình Luận (0)
Comment