Thầy Phong Thủy Thiếu Niên (Bản Dịch)

Chương 137 - Chương 137.

Chương 137. - Chương 137. -

Tôi gật đầu, tỏ ý có thể.

Hoắc Oánh Ngọc cầm hòn đá lên đưa cho Cao tiên sinh.

Cao tiên sinh nhận lấy, cầm kính nhìn cho rõ, hài lòng cười một tiếng, hỏi Hoắc Oánh Ngọc: “Vị tiểu thư này, tảng đá này tôi rất thích, có thể bán cho tôi không?”

“Tôi…” Hoắc Oánh Ngọc ngây ngẩn, vội dùng ánh mắt hỏi tôi.

“Có thể.” Tôi nhàn nhạt đáp.

Hoắc Oánh Ngọc vội gật đầu: “Có thể!”

“Được, vậy cô ra giá đi.” Cao tiên sinh nói.

Hoắc Oánh Ngọc muốn nói một cái giá, tôi chợt nắm tay cô, lắc đầu.

Cô ấy hiểu ý tôi, suy nghĩ một chút, nói với Cao tiên sinh: "Một... một triệu!"

Cao tiên sinh nhất thời sửng sốt: "Một triệu?"

Người trẻ tuổi bên cạnh nhíu mày: "Cái gì hẳn 1 triệu?"

Ông chủ cũng lắc đầu: "Ai nha, cao quá, đâu có trị giá đến một triệu!"

Hoắc Oánh Ngọc rất lúng túng, bất lực nhìn tôi.

Tôi bình tĩnh cười, lấy viên đá từ tay Cao tiên sinh, nhìn hai người còn lại: "Đi thôi."

"Ừ!" Hai cô gái gật đầu.

Chúng tôi vòng qua Cao tiên sinh, ra khỏi Thiên Thạch hiên.

Sau khi ra ngoài, tôi đem đá giao cho Hoắc Oánh Ngọc.

"Thiếu gia, làm sao bây giờ?" Cô ấy nhỏ giọng hỏi tôi.

"Đừng nóng" Tôi bình tĩnh nói: "Bọn họ sẽ ra đây thôi."

Lời còn chưa dứt, người trẻ tuổi đã đuổi tới: "Cô ơi chờ một chút! Ông nội tôi nói, 1 triệu không thành vấn đề! Đá này chúng tôi lấy!"

Chúng tôi dừng bước chân, xoay người nhìn cậu ta, lúc này, Cao tiên sinh cũng xuất hiện.

Ông ta mang theo cháu trai tới trước mặt Hoắc Oánh Ngọc, nhìn lướt qua tôi, nói với cô ấy: “Khối đá của cô, tôi muốn mua.”

“Vậy…” Hoắc Oánh Ngọc nhìn tôi.

“Một tay giao tiền, một tay giao đá.” Khả Nhi nói: “Tiền hàng xong xuôi!”

Cao tiên sinh cười: “Tất nhiên, cô gái này, gửi tài khoản cho tôi, tôi sẽ chuyển tiền sang cho cô.”

Hoắc Oánh Ngọc giống như nằm mơ, mờ mịt gật đầu, giao đá cho Khả Nhi, gửi tài khoản cho ông ta.

“Hoắc Oánh Ngọc..” Cao tiên sinh lấy điện thoại ra: “Được, ngay bây giờ đây.”

Rất nhanh, Hoắc Oánh Ngọc nhận được một tin nhắn, tiền đã vào tài khoản.

Cô ấy nhìn tài khoản, nửa ngày mới hoàn hồn, nhìn tôi: “Thiếu gia, thế này cũng quá là…”

Tôi cười một tiếng, nháy mắt với Khả Nhi.

Khả Nhi đưa đá cho Cao tiên sinh: “Hàng của ngài.”

Cao tiên sinh nhận đá, giao lại cho đứa cháu, lại cười với chúng tôi: “Không nói dối các vị, ông chủ Tống của Thiên Thạch Hiên là bạn cũ của tôi, ông ấy nói với tôi, đã nhìn rất nhiều lần, xác định không có hàng, không nghĩ tới lần này ông ấy lại nhìn sai. Hoắc tiểu thư, mạo muội hỏi một câu, làm sao cô nhìn ra được?”

“Tôi… tôi đoán bừa…” Hoắc Oánh Ngọc lúng túng nói.

“Đoán bừa?” Cao tiên sinh sửng sốt.

Tôi đón lời: “Hoắc tiểu thư hôm nay vận khí rất tốt, mỗi một hòn đá cô ấy chọn, cũng đều là hàng tốt.”

“Vận khí tốt?” Cao tiên sinh nghi hoặc nhìn chúng tôi: “Các người dựa vào vận may chọn đá?”

“Phải.” Tôi bình tĩnh nói: “Thời gian còn sớm, chúng tôi còn phải đi dạo một lúc nữa, lão tiên sinh nếu có hứng thú, không ngại đi cùng xem xem?”

Cao tiên sinh cười: “Được, vậy tôi đi mở mang tầm mắt. Nếu như Hoắc tiểu thư thật sự chọn được đều là hàng tốt, lấy viên nào, Cao mỗ thu mua viên đó!”

Hoắc Oánh Ngọc ngẩn ra, lại nhìn tôi: “Thiếu gia, chuyện này…”

Tôi cười: “Được, cứ quyết như thế đi.”

Hôm nay Hoắc Oánh Ngọc nhất định sẽ phát tài, mà Cao tiên sinh, chính là thần tài của cô ấy, mang tiền tới.

Lần này, Khả Nhi chọn một cửa hàng tên Bảo Thạch Trai, chủ là một người phụ nữ trung niên mập lùn, mặt đầy hung dữ, có đôi mắt hình tam giác. Nhưng vừa nhìn Cao tiên sinh tới, gương mặt mập mạp đã nở nụ cười như hoa, vội vàng tiếp đón chúng tôi, bảo nhân viên pha trà.

Cao tiên sinh khoát tay: “Chúng tôi không uống trà, người bạn này của tôi, Hoắc tiểu thư, tới đây chọn đá.”

“Được! Không thành vấn đề!” Người phụ nữ nói.

Cô ta bảo nhân viên dọn ra hai thùng đá, để trên đất cho bọn tôi chọn.

Hoắc Oánh Ngọc vẫn có chút lo lắng, nuốt nước miếng, nhìn đống đá.

“Chọn mấy khối đi.” Tôi nhỏ giọng nhắc nhở.

Cô ấy nhìn tôi, gật đầu, hít sâu một hơi, chọn từ trong hai cái thùng ra ba khối nguyên thạch.

“Bao nhiêu tiền?” Cô ấy hỏi bà chủ.

Bà chủ nhìn Cao tiên sinh, cười một tiếng: “Nếu là bạn của Cao lão, nể tình bằng hữu, tính cô 200 đi.”

Khả Nhi nhíu mày: “200? Bà cũng quá đáng quá nhỉ!”

Bà chủ liếc cô: “Ai nha, cô gái này, cô nói thế không đúng rồi. Ba tảng đá này đều là lộ thúy, bên trong chắc chắn có hàng tốt! Hơn nữa đánh cược đá chính là đánh cược vận khí, giá tiền này không cao!”

“Hừ, bà còn vuốt đuôi đúng không?” Khả Nhi khó chịu.

“Khả Nhi.” Tôi gọi cô lại: “Nói ít thôi, để Hoắc tiểu thư tự quyết định.”

Khả Nhi trợn mắt nhìn bà chủ mập, không nói nữa.

Hoắc Oánh Ngọc đứng lên: “Được, 200 đi, cắt ra.”

Bà chủ mập bảo nhân viên: “Thu tiền, cắt đá!’

Rất nhanh, khối đá thứ nhất được cắt ra.

Bà chủ mập không cười nữa.

Khối đá thứ hai cũng được cắt ra.

Bà chủ mập mồ hôi không ngừng tuôn, không nhịn được nhìn chúng tôi.

Cuối cùng, khối đá thứ ba cắt xong, khối này nhỏ nhất, nhưng chất lượng cực tốt, đến Cao tiên sinh cũng ngẩn ra.

“Chuyện này… chuyện này…” Ông ta nhìn Hoắc Oánh Ngọc, tựa như sợ cô ấy đổi ý, vội nói: “Hoắc tiểu thư, chúng tôi nói rõ rồi, tôi lấy hết, cô ra giá đi!”

Hoắc Oánh Ngọc vẫn dùng ánh mắt nhìn tôi, tôi để cô ấy quyết định.

Chị do dự một chút, nói với mọi người một cái giá khiến mọi người đều giật mình: “9 triệu!”

Bà chủ mập ngốc người.

Cao tiên sinh cũng sửng sốt, nhưng rất nhanh mỉm cười, giơ ngón tay cái: “Được! Hoắc tiểu thư quả là thâm tàng bất lộ! 9 triệu!”

Hoắc Oánh Ngọc khẽ mỉm cười, không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.

Đúng là cô ấy không hiểu đá, nhưng cô ấy cũng không thiếu kiến thức, khối cuối cùng kia sau khi mài chắc chắn là cực phẩm. Phỉ thúy loại này ở đây phải bán chừng mấy triệu, Cao tiên sinh là người biết xem hàng, 9 triệu, ông ta cũng không thua thiệt.

Bình Luận (0)
Comment