Đối phương không nói lời dư thừa, trực tiếp động thủ.
Đâu đó 5 giây sau, ba người bên ngoài gục xuống, nam che hạ bộ, kêu rên không dứt, người phụ nữ che cổ họng, co quắp lại, không ngừng phun bọt mép.
Khả Nhi khinh thường liếc bọn họ, vỗ vỗ tay quay về phòng, đóng cửa.
Tôi nhìn đờ cả người.
Cô đến bên cạnh tôi cười một tiếng: “Không lừa cậu chứ?”
“Cậu đánh thế nào vậy?” Tôi kinh ngạc nhìn cô: “Tôi không thấy rõ, nhanh quá!”
Cô rất bình tĩnh: “Nói với cậu rồi, mẹ tôi dạy toàn sát chiêu, giao thủ với mẹ, chúng tôi không phân cao thấp, đối phó ba người này không thành vấn đề.”
Tôi ho khan: “Được rồi.”
Cô cười hắc hắc, hỏi tôi: “Tiếp theo làm thế nào?”
“Hai chồn vàng bị giết, ba tay giang hồ bị đánh, cậu đoán Tiêu Vũ còn phái người tới không?” Tôi hỏi.
Cô lắc đầu: “Không biết.”
Tôi nghĩ một lúc: “Thu dọn đồ, tìm Hoắc Oánh Ngọc.”
Cô gật gật đầu: “Được!”
Mấy phút sau, khi chúng tôi mở cửa nhìn, trên thảm chỉ còn lại vết máu, người không thấy đâu.
Loại người thế này, không phải sợ họ.
Thời gian không còn sớm, phải làm chính sự.
Chúng tôi tới phòng Hoắc Oánh Ngọc, lúc này cô ấy đã tỉnh, nghe được tiếng gõ cửa, nhanh chóng đi ra.
“Thiếu gia. Khả Nhi, xin lỗi, tôi dậy muộn.” Cô ấy xin lỗi.
Khí sắc cô ấy đã tốt hơn nhiều.
“Ngân Châu có đạo quan không?” Tôi hỏi.
“Có, trên núi phía Đông có một tòa Ngọc Hoàng Các.” Cô nói: “Năm trước mới khai môn, trụ trì là sư huynh tôi, tên Trần Bảo.”
“Trần Bảo?” Tôi sửng sốt: “Trần Đạo gia đều đặt tên tùy tiện như vậy cho đồ đệ sao?”
Hoắc Oánh Ngọc lúng túng cười: “Chuyện này… sư phụ tôi có ba đệ tử, một người là Vương Bảo, một người là Trần Bảo, còn lại là Trương Bảo. Ông ấy nói gọi như vậy thuận miệng, cũng dễ nhớ.” VIPTruyenGG.com - ebook truyện dịch giá rẻ
“Được rồi.” Tôi ho khan hỏi cô ấy: “Trần Đạo gia thật sự không dạy chị luyện khí pháp?” Cô ấy lắc đầu: “Không, ông ấy không dạy tôi gì hết.”
Tôi cười nhạt: “Vậy được, hai ngày nay thân thể chị tiêu hao lớn, chúng ta tới Ngọc Hoàng Các, bổ sung lại nguyên khí.”
Cô ấy không hiểu: “Bổ sung lại? Thiếu gia, cậu đang nói…”
“Không cần hỏi nhiều như vậy, đến lúc đó chị sẽ hiểu.” Tôi nói: “Thu dọn, chúng tôi đi thôi.”
Cô ấy gật đầu: “Được.”
Mộc tà quỷ, Kim tà quỷ, tiếp theo sẽ đến Thổ tà quỷ. Lần này không giống hai lần trước, Hoắc Oánh Ngọc sẽ không khổ sở như vậy nữa.
Chị mệnh thuộc Kiền Kim, mà thổ sinh kim, chùa chiền đạo quan thuộc tính gần đất, cái tên Ngọc Hoàng Các, càng có nghĩa là đất sinh kim. Nơi đó sẽ cho cô ấy luyện khí, lấy cấn Thổ khí giúp cô ấy khôi phục nguyên khí, có thể tạo nên hiệu quả bội phần.
Dĩ nhiên, có thể tu luyện hai tiếng, đối với cô ấy mà nói, thế là đủ.
Trên đường đến Ngọc Hoàng Các, tôi để Khả Nhi lấy ra một khối lệnh bài bạch phù khác, lại dùng dao khắc đầu năm tà quỷ và một đạo phù Tỏa Linh. Sau đó, tôi để chị dừng xe, lấy máu trên vai phải, dính lên lệnh bài.
Vai trái là Càn, vai phải là Khôn, lấy Khôn vượng Cấn Thổ, lấy đi tà lực, dẫn Thổ tà quỷ, đạo lý giống hai lần trước.
Buổi trưa, chúng tôi đến Ngọc Hoàng Các.
Đây là một đạo quan kích thước không lớn, cung cảnh u tĩnh, hương khách rất ít.
Vừa hay, nếu hương khách quá nhiều, bất lợi cho việc luyện khí.
Bên ngoài sơn môn, chúng tôi gặp được trụ trì Trần Bảo.
Trên đường tới, Hoắc Oánh Ngọc đã gọi điện thoại cho anh ta, bảo anh ta sớm chờ.
Trần Bảo hơn 40 tuổi, vóc người hơi mập, mặt cười cười, mắt có hồn quang, nhìn tu vi của anh ta, có lẽ không phân cao thấp với Vương Bảo.
Anh ta mời chúng tôi vào nội đường, bảo đệ tử dâng trà.
Tôi nói rõ ý định với anh ta, anh ta nghe xong, đứng lên ôm quyền với chúng tôi: “Cảm ơn thiếu gia cũng giúp sư muội, Ngọc Hoàng Các cậu cứ thoải mái dùng, bần đạo tận lực phối hợp!”
Tôi ôm quyền: “Được, cảm ơn đạo trưởng.”
Khách khí một hồi, chúng tôi lại ngồi xuống.
Tôi nhìn anh ta: “Trần đạo trưởng, công phu cũng không tệ chứ?”
“Hổ thẹn hổ thẹn.” Trần Bảo có chút ngượng ngùng: “Khi còn trẻ đi theo tôn sư học mấy năm, nhưng bần đạo bất tài, chỉ học được chút bên ngoài. Những năm này không luyện tập, đã không còn…”
Tôi hiểu ý cười: “Đạo trưởng khách khí rồi, tôi nhìn ra được, đạo trưởng có công phu.”
“Ai nha, hổ thẹn hổ thẹn.” Trần Bảo hết sức lo sợ: “Hoang phí đã lâu, không dám nhận lời khen của thiếu gia.”
Khả Nhi không nhịn được nói: “Ai da ngài cũng đừng xấu hổ nữa, nói thẳng đi! Lưu manh đến đánh thắng được không? Có một tên phiền phức tên Tiêu Vũ, hai ngày tới lúc nào cũng có thể mang người lên đây quấy rối, ngài đối phó được không?”
Trần Bảo nhất thời sửng sốt, nhìn Hoắc Oánh Ngọc: “Tiêu Vũ? Không phải bạn học của sư muội sao?”
Hoắc Oánh Ngọc bất đắc dĩ gật đầu: “Em trúng Ngũ Tà Tỏa, cũng là… vì anh ta hại…”
Cô ấy ngại nói về chuyện kia với Tiêu Vũ, không còn cách nào khác chỉ đành lướt qua.
Trần Bảo giận dữ, mắng to: “Con mẹ nó! Tôi sớm đã thấy thằng đó không ra gì! Cậu ta ăn gan hùm mật gấu hay sao lại dám hại đến sư muội tôi. Thiếu gia, sư muội, cô Khả Nhi, mọi người yên tâm, tôi triệu tập các đệ tử tới, mẹ nó, thằng khốn Tiêu Vũ dám đến quấy rối, ông đây nhất định sẽ siêu độ cho cậu ta!”
Phản ứng có chút lớn, chúng tôi đều không kịp thích ứng.