Tôi bắt tay Trầm Lực: “Chào chú.”
“Hân hạnh!” Trầm Lực nói.
Tôi gật đầu, nhìn Dương Khải: “Tới bệnh viện.”
“Được!” Dương Khải bảo đám người Trầm Lực: “Lên xe, đến bệnh viện.”
“Vâng!” Đám người cùng đồng thanh.
Chúng tôi lên xe, đổi phương hướng, rời khỏi sân bay.
6 giờ chiều, chúng tôi tới bệnh viện, gặp được Trần Tư Tư trên giường bệnh.
Lúc này trên người chị cắm đầy ống, cơ bản đã chắc chắn là chết não.
Tôi đi tới mép giường, nhìn kỹ mi tâm chị ấy, phát hiện thần quang chị ấy cơ hồ đã biến mất, nhưng đôi mắt vẫn đang đong đưa, dao động vô cùng nhỏ, nếu nhìn không kỹ sẽ không thấy.
“Đôi mắt chị ấy vẫn động.” Khả Nhi nhìn tôi.
“Vẫn ổn, chưa quá muộn.” Tôi hơi trầm tư, quay người bảo Dương Khải: “Anh ra bên ngoài chờ, không có lệnh tôi không được cho bất kỳ ai đến gần.”
“Được!” Anh ta gật đầu, nhìn Trần Tư Tư trong giường bệnh, xoay người đi.
Trong phòng chỉ còn lại tôi, Khả Nhi và Trần Tư Tư.
Khả Nhi tới cạnh tôi, nhỏ giọng hỏi: “Thiếu gia, bây giờ phải làm thế nào?”
“Tà linh đã phong bế hồn phách Trần Tư Tư, chú thuật của nó đang ẩn trong thân thể Trần Tư Tư.” Tôi nhìn Trần Tư Tư trên giường: “Một lúc nữa tôi sẽ đem chú thuật ép ra ngoài, cậu phòng thủ ở cửa, thấy có bóng đen lao ra thì lập tức chém.”
“Được!” Khả Nhi gật đầu, rút dao từ hông ra.
“Nhớ, cơ hội chỉ có một.” Tôi dặn dò cô: “Phải chính xác ổn định, không được để chú thuật chạy mất. Tế phẩm thứ hai chính là Dương Khải ở bên ngoài, tà linh không có cách nào khác mới đổi sang Trần Tư Tư, nếu để nó chạy ra ngoài, Dương Khải sẽ mất mạng, chúng ta có thể cứu được Trần Tư Tư, nhưng không cứu được anh ta.”
“Nghiêm trọng như vậy sao?” Khả Nhi ngẩn ra.
“Nghiêm trọng như vậy đấy.” Tôi nói: “Phong hồn tế là như vậy, tà linh càng ngày càng mạnh, càng hung hăng, tốc độ phong hồn cũng nhanh hơn. Cho nên cậu phải nhìn đúng, không thể thất thủ.”
Khả Nhi nghiêm túc gật đầu: “Ừ!”
“Đi đi!” Tôi nói.
“Được!” Cô xoay người ra cửa, hít sâu một hơi, chuẩn bị kỹ.
Tôi tới trước giường bệnh, bỏ mặt nạ dưỡng khí xuống, nhẹ nhàng đè lên bụng chị ấy, hơi ngưng thần, chỉ thấy lòng bàn tay nóng lên, kim quang tiến vào đan điền, chạy dọc theo trung mạch, kinh trung đan điền, hướng lên trên phóng tới.
Người Trần Tư Tư run lên bần bật, hai mắt trợn tròn, miệng mở lớn, người cong lên.
Chỉ thấy một cỗ hắc khí xông ra từ mi tâm chị ấy, rơi xuống đất hóa thành người, nhanh như chớp chạy về phía Khả Nhi.
Trong phút chốc, nó đã đến trước mặt Khả Nhi.
Khả Nhi tỉnh táo dị thường, cô nhanh nhẹn chạy đến đón bóng đen, chém xuống hai dao.
Bóng đen phát ra tiếng kêu rên, biến mất.
Trần Tư Tư mềm nhũn người, ngoẹo đầu, tim ngừng đập.
Khả Nhi nhìn thấy mà ngây ngẩn: “Thiếu gia, chị ấy...”
“Không sao.” Tôi nói.
Khả Nhi nhanh chân bước tới giường bệnh, giật mình Trần Tư Tư đã tử vong, nuốt nước miếng.
Tôi không hoảng không vội đắp chăn lại cho chị ấy, đeo lại mặt nạ dưỡng khí.
Mười mấy giây sau, nhịp tim của chị ấy bắt đầu hiện.
Trần Tư Tư chợt mở mắt ra, lúc này mới hít vào một hơi, mắt chị ấy như bị che bởi tầng mây bụi, hoảng sợ nhìn trần nhà, từng ngụm từng ngụm thở dốc.
Lúc này Khả Nhi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi cúi người, nhìn Trần Tư Tư: “Trần tiểu thư, chị nhìn thử xem, còn nhớ tôi không?”
Trần Tư Tư như bị sợ đến choáng váng, chỉ thở hổn hển, tựa như không nghe thấy tôi nói.
Tôi bấm ngón tay, vẽ một đạo phù An Thần trên ngực chị ấy, nhẹ nhàng ấn xuống.
“A!” Trần Tư Tư nhướng mày, hét thảm, ánh mắt mất tiêu cự.
“Trần tiểu thư, Trần Tư Tư!” Tôi lớn tiếng: “Chị nhìn tôi, nhớ tôi là ai không?”
Chị ấy giật mình nhìn tôi, ngực phập phồng, khẩn trương nuốt nước miếng.
“Tôi là Ngô Tranh, ba ngày trước chúng ta đã gặp nhau ở nhà Đỗ Lăng.” Tôi nói: “Đã nhớ lại chưa?”
“Ngô Tranh...” Chị ấy tự lẩm bẩm, đột nhiên nhớ tới: “Ngô Tranh thiếu gia, là cậu sao?”
Chị ấy kích động nắm lấy tay tôi, nước mắt lưng tròng: “Thiếu gia, cứu tôi với... cậu cứu tôi với...”
“Đừng sợ.” Tôi an ủi chị ấy: “Chị không sao nữa rồi.”
Chị ấy rơi lệ, không để ý ống trên người, giùng giằng muốn ngồi dậy.
Tôi đè bả vai chị ấy lại: “Đừng động, bây giờ chị vẫn chưa thể dậy.”
Lúc này chị ấy mới nằm xuống, nước mắt ròng ròng nói với tôi: “Thiếu gia, tôi không dám đánh mạt chược nữa đâu, cả đời này tôi cũng không muốn đánh nữa, đáng sợ quá, hu hu hu...”
Tôi bình tĩnh cười: “Không có việc gì nữa rồi, yên tâm, chị chờ một chút.”
Tôi ngẩng đầu bảo Khả Nhi: “Gọi Dương Khải vào đi.”
“Được!” Khả Nhi thở ra một hơi dài, xoay người ra cửa, mở cửa ngoắc tay với Dương Khải.
Dương Khải đi nhanh vào phòng bệnh, nhìn Trần Tư Tư đã tỉnh, hô to: “Vợ!”
“Chồng...” Trần Tư Tư khóc.
Dương Khải chạy mấy bước tới, ôm chặt lấy Trần Tư Tư trên giường.
Hai người ôm nhau, cùng nhau khóc.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn tay mình.
Kim quang này quả là lợi hại, vượt xa nội khí của tôi.
Ý niệm này vừa động, kim quang bất chợt hiện ra.
Khả Nhi nhìn thấy, đi nhanh tới kéo tay tôi, giật mình hỏi: “Thiếu gia, chuyện này...”
Tôi khẽ cười, tỏ ý cô đừng nói: “Suỵt...”
Khả Nhi cười, hưng phấn gật đầu: “Ưm ưm, tôi hiểu!”