Thầy Phong Thủy Thiếu Niên (Bản Dịch)

Chương 227 - Chương 227. Khí Còn Sót Lại

Chương 227. Khí Còn Sót Lại Chương 227. Khí Còn Sót Lại

Tôi nhìn hạc giấy trong tay, bình tĩnh cười, xem ra sau này không cần chú ngữ nữa rồi.

Phù Tầm Linh rất có tác dụng, nhưng cũng có hạn chế, phải qua đêm mới có thể sử dụng, hơn nữa chỉ có thể sử dụng một lần. Nếu không bởi vì vấn đề này, hôm qua ở Long Xuyên tôi đã dùng nó, nếu như vậy đã sớm tìm được hài cốt Dương Thiên Dịch rồi.

Nhưng trên thế gian này, không có chuyện nếu như.

Chúng tôi đổi hướng, đi lên cao tốc, hướng về Long Xuyên.

Sau khi lên cao tốc, Khả Nhi đột nhiên cảm thấy không đúng: “Thiếu gia, cậu nói xem chuyện đi Long Xuyên liệu có bị lộ ra không?”

“Là thế nào?” tôi hỏi.

“Cậu xem, hôm qua chúng ta mới đi Long Xuyên, tìn được nơi chôn xương, ở Tây Kinh, người kia liền đưa thư cho Dương Khải.” Cô nói: “Cậu không thấy chuyện này có chút trùng hợp sao?”

“Cũng có trùng hợp, nhưng chỉ là trùng hợp thôi.” Tôi nói: “Hôm qua nếu không phát sinh chuyện đưa tin, chúng ta cũng sẽ về Tây Kinh, vì hành động của chúng ta là bí mật, hơn nữa phù Tầm Linh không thể trực tiếp sử dụng, phải để qua đêm. Cho nên dù cho không phát sinh chuyện kia, nhanh nhất thì trong hôm nay chúng ta mới biết được hài cốt của Dương Thiên Dịch ở đập nước Long Xuyên. Người kia sử dụng vu thuật như Phong Hồn Tế, chắc chắn tu vi thuật số hắn ta không cao, không thể biết trước, do thám được tình hình của chúng ta, cố ý sắp xếp mọi chuyện.”

Cô thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: “Vậy thì tốt, tôi còn tưởng có người âm thầm nhìn chằm chằm chúng ta nữa đây.”

Tôi hết cách: “Cậu cho là đóng phìm à? Hơn nữa, có người đi theo chúng ta, tôi lại không biết?”

Cô ngượng ngùng cươi: “Tôi là tục nhân mà!”

Tôi cười nhẹ: “Yên tâm đi, đối thủ của chúng ta cùng lắm là một thầy phong thủy cao tay, không lão đại bang nhóm, không có nhiều con cờ như vậy đâu.”

“Vậy chuyện này có liên quan đến Hàn Y không?” Cô hỏi.

“Đương nhiên liên quan đến cô ta.” Tôi nói: “Là cô ta đem chuyện của chúng ta nói cho người kia, nên người kia mới đưa thư cho Dương Khải. Ngày hôm qua sau khi xem xong bức thư, tôi liền hiểu dụng ý của hắn ta.”

“Dụng ý gì?” Cô hỏi.

“Cậu biết 200 triệu tiền mặt, nặng bao nhiêu không?” Tôi hỏi cô.

Cô suy nghĩ một chút: “Ít nhất cũng mấy chục kg nhỉ?”

Tôi khẽ cười: “2300 kg.”

Khả Nhi tròn mắt: “Mẹ nó... nặng như vậy?”

“Cho nên, nếu hắn ta vì tiền, sẽ không bảo Dương Khải chuẩn bị tiền mặt.” Tôi nói: “Hơn hai tấn tiền mặt, hắn định mang đi thế nào?”

Khả Nhi hiểu: “Nên hắn ta không vì tiền, hắn ta muốn ly gián chúng ta...”

“Mấu chốt là thời gian.” Tôi nói: “Hắn ta yêu cầu Dương Khải trong hai ngày chuẩn bị xong 200 triệu, cậu có nghĩ tới không, gia sản Dương gia mấy chục tỷ, nếu thật sự phải chuẩn bị 200 triệu tiền mặt, cần đến 2 ngày không? Một ngày là xong. Trần Tư Tư trong bệnh viện mặc dù đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng cô ấy chỉ có thể chống đỡ tối đa 3 ngày, hôm qua đã là một ngày, như vậy thêm hai ngày nữa, cậu nói xem sẽ thế nào?” “Thêm hai ngày nữa, dù chúng ta trở lại giúp Dương Khải, Trần Tư Tư cũng chết chắc.” Khả Nhi nhìn tôi: “Hắn ta vẫn muốn giết người!”

“Là vì Hàn Y đã nói chuyện thời gian cho hắn ta, hắn ta liền nghĩ ra cách rút củi đáy nồi này.” Tôi nói: “Hắn muốn đánh gục hi vọng của Dương gia, nhiễu loạn tiết tấu của chúng ta, sau đó dùng Phong Hồn Tế giết người. Trần Tư Tư chỉ có thể cứu được một lần, không cứu được lần thứ hai, cho nên trước tối mai, chúng ta phải tìm được hài cốt Dương Thiên Dịch, nếu không, ba mạng người Dương gia đều không giữ được.”

“Bởi vì tốc độ giết người của tà linh càng ngảy càng nhanh đúng không?” Khả Nhi hỏi.

“Phải.” Tôi nhìn cô: “Nêu chúng ta phải tranh thủ.”

Khả Nhi hít sâu một hơi, gật đầu: “Đã biết...”

Hơn 8 giờ sáng, chúng tôi tới huyện Long Xuyên, lúc này, trời đã sáng hoàn toàn.

Chúng tôi tìm một nhà hàng, ăn sáng, nghỉ ngơi một lúc, tiếp tục lên đường, hơn 10 giờ sáng, chúng tôi tới đập nước Long Xuyên.

Đập nước Long Xuyên ở giữa hai ngọn núi, cả hai đều không quá cao, phía đông tương đối hiểm trở, như đao như kiếm sai vị trí, phía tây thế núi chập chùng, chênh lệch rất lớn, nhìn qua cũng thấy vô cùng sắc bén, sông Long Xuyên chảy qua hai ngọn núi, đến đây bị cản lại, biến thành một cái hồ lớn.

Ở phương diện phong thủy, nơi này gọi là hai đao trảm long, thuộc về thế đất vô cùng hung, sát khí không phải nặng dạng bình thường.

Nghe tôi nói những thứ này xong, Khả Nhi nghĩ mãi không thông.

“Nếu phong thủy ở đây không tốt, sao người ta lại xây đập nước?” Cô hỏi.

“Xây đập nước dựa vào sự nguy hiểm, không hiểm không được.” Tôi nói: “Xây đập ở đây, có thế chứa thủy long, kết hợp với thế núi, sẽ thành thế phản nghịch rồng hóa thuồng luồng. Điểm tốt là, sát khí xông ngược, thúc đẩy phát triển kinh tế, điểm xấu là, trong vòng 40 cây số quanh đây, thanh niên dễ bị tổn thương.”

“Hóa ra là vậy.” Khả Nhi đã hiểu: “Cũng may huyện thành cách đây 60 cây số, nếu không phải chết bao nhiêu người đây…”

Bình Luận (0)
Comment