Thầy Phong Thủy Thiếu Niên (Bản Dịch)

Chương 249 - Chương 249. Đêm Giao Thừa

Chương 249. Đêm Giao Thừa Chương 249. Đêm Giao Thừa

Cảnh tượng đó đã xuất hiện bốn lần.

Năm nay là năm thứ năm tôi đến Thượng Kinh, không biết năm nay...

Tôi vô thức nhìn Tiểu Quân ở bên cạnh.

“Sao vậy?’ Cô ấy hỏi.

“Hôm nay đã là hai mươi bảy Tết rồi.” Tôi nói: “Ba hôm nữa là giao thừa, chị...”

“Chị làm sao?” Cô ấy hỏi.

“Chị quay về nhà đón năm mới à?” Tôi hỏi

“Nhà chị đều đón năm mới ở nước ngoài.” Cô ấy nhìn tôi: “Có lẽ năm nay vẫn vậy...”

“Ừ...” Trong lòng tôi có chút thất vọng: “Được, vậy chị đi đi.”

“Vậy em thì sao?” Cô ấy hỏi.

“Em quay về Thông Châu.” Tôi cúi xuống ăn cháo.

“Một mình đón tết sao?” Cô ấy hỏi.

“Ừ.” Tôi gật gật đầu: “Em quen rồi.”

Cô ấy nhìn tôi một lúc, không nhịn nổi cười, rồi tiếp tục ăn cháo.

“Chị cười gì thế?” Tôi không hiểu.

“Buổi sáng chị đã nói chuyện với mẹ rồi, chị ở lại đón tết với em.” Cô ấy nhẹ nhàng nói.

Trong lòng tôi bỗng cảm thấy ấm áp: “Thật ư?”

“Đương nhiên là thật rồi.” Cô ấy nói: “Chị không nỡ để em cô độc một mình, em yên tâm, trong mấy ngày em bế quan, chị đã sắp xếp ổn thỏa rồi!”

“Sắp xếp ổn thỏa rồi?” Tôi sững lại: “Chị sắp xếp gì cơ?”

“Đêm giao thừa, Khả Nhi và mẹ của cô ấy sẽ đến đây, lão Triệu cũng đến.” Cô ấy nói: “Đến lúc đó chúng ta sẽ cùng nhau vui vẻ ăn bữa cơm đoàn viên.”

Tôi đã không dám tin: “Tiểu Quân, chị... chị nói thật chứ?”

“Chị lừa em lúc nào vậy?”

Tôi kích động kéo chặt lấy tay cô ấy, hào hứng đến mức không biết nói gì: “Tiểu Quân, em... em thực sự... em...”

Cô ấy nhếch miệng cười, rồi ấn vào mũi tôi: “Trẻ con...”

“Cảm ơn chị!” Mắt tôi ươn ướt.

“Cảm ơn gì chứ.” Cô ấy cười ấm áp, nhìn tôi đầy yêu thương: “Về sau, cả đời này chị sẽ ở bên em, tuyệt đối không để em cảm thấy cô đơn nữa.”

“Ừ.” Tôi chảy nước mắt, gật đầu mạnh một cái, rồi ôm chặt cô ấy vào lòng.

“Được rồi, được rồi, ăn thôi.” Cô ấy vỗ về tôi: “Hôm nay em xuất quan rồi, chút nữa chúng ta ăn xong sẽ đi mua chút đồ Tết, câu đối Tết cũng phải mua. Ngòai ra, chị muốn gọi điện cho Đường tiểu thư để mời chị ấy đến.”

Tôi sững lại, buông cô ấy ra: “Mời cả chị ấy?”

“Ừ.” Cô ấy gật gật đầu.

“Hợp lý không?” Tôi lo lắng: “Vậy mẹ chị ấy phải làm sao?”

Cô ấy mỉm cười: “Chị đã đã đi nghe ngóng rồi, mẹ của lão Triệu và mẹ của Đường tiểu thư là hai chị em ruột, họ đã hẹn năm nay cùng nhau ra nước ngoài đón Tết. Hôm qua chị đã gọi điện thoại cho anh chị, anh ấy nói đã sắp xếp ổn thỏa cho hai bác ấy rồi, về chi phí anh ấy bao tất.”

Tôi không khỏi nghi ngờ: “Anh của chị? Sao anh ta…”

“Anh của chị có rất nhiều tật xấu, nhưng ấnh ấy tuyệt đối không phải không có điểm tốt nào.” Cô ấy nói: “Bây giờ chị đã từ bỏ hết cổ phần rồi, họ cũng đối tốt với chị, em yên tâm đi, về chuyện này anh ấy nhất định có thể làm tốt.”

“Thì ra là như vậy...” Tôi hiểu ra.

“Bên lão Triệu thì xong rồi, nhưng chỗ Đường tiểu thư thì chị vẫn chưa gọi điện.” Cô ấy nói: “Chị muốn mời chị ấy đến, nhưng chị lại muốn hỏi ý kiến của em.”

“Có nhất thiết phải mời chị ấy không?”

“Có.” Cô ấy kiên định: “Trong mấy năm em ở Thượng Kinh, ngoài bạn học ra thì chỉ có mấy người bạn, Khả Nhi là trợ lý của em, lão Triệu là anh em của em, còn Đường tiểu thư đối với em thì không cần nói thêm gì nữa. Nhân dịp Tết thế này, mọi người cùng nhau đoàn tụ lại, như vậy không phải tốt sao?”

Tôi mỉm cười: “Được, vậy mời chị ấy đi.”

Cô ấy cũng cười: “Ừ, vậy bây giờ chị gọi điện thoại cho chị ấy.”

“Cần gấp thế không?”

“Cần.” Cô ấy cười rồi cầm điện thoại lên.

“Alo, chị Giai Giai, em là Tiểu Quân.” Cô ấy nói chuyện với Đường Tư Giai: “Ba ngày nữa là giao thừa rồi, em muốn mời chị đến núi Ngọc Tuyền, chúng ta cùng nhau đón năm mới... Ai da không phiền gì hết á, không có người ngoài đâu, chỉ có chị, em, Ngô Tranh, lão Triệu, còn có mẹ con Khả Nhi thôi... đúng, đúng đúng, chúng ta là người một nhà, bình thường đều bận hết, nhân dịp này đoàn tụ lại... Đây không phải ý một mình em, mà Ngô Tranh cũng muốn như vậy...”

Cô ấy nhìn tôi: “Nếu không thì em để em ấy nói chuyện với chị nhé?”

Tiếp đó cô ấy mỉm cười: “Dạ, vậy như thế này, em gửi cho chị định vị, đến lúc đó chị đến sớm hơn một chút, dạ!”

Cô ấy tắt máy rồi gửi định vị cho Đường Tư Giai, đặt điện thoại xuống, nhìn tôi cười: “Xong.”

Tôi kéo lấy tay cô ấy: “Tiểu Quân, chị thực sự không bận tâm chứ?”

“Bận tâm gì cơ?” Cô ấy nhìn tôi: “Bận tâm chuyện chị ấy thích em à?

Tôi ngại ngùng: “Ờm... chuyện này...”

“Có những lời, chị không muốn nói lại.” Cô ấy cười dịu dàng: “Được rồi, ăn thôi, ăn xong thì đi mua đồ Tết.”

Tôi mỉm cười, gật gật đầu: “Ừ!”

Bình Luận (0)
Comment