Dương Cẩn Ninh có dáng người cao cao, tóc ngắn, là một học sinh cấp ba rất đẹp trai. Em ấy nằm trên giường, trên mặt không có một chút sắc máu, hôn mê bất tỉnh, hơi thở yếu ớt.
Tôi đi đến bên giường, rồi cúi người nhìn ấn đường của em ấy thì phát hiện thần quang của em ấy rất yếu.
Sau khi quan sát kỹ, trong lòng tôi đã có dự định, tôi đứng lên rồi nhìn Dương Sảnh Nhi và mọi người: “Xuống lầu nói chuyện đi.”
“Được!” Dương Sảnh Nhi nói.
Chúng tôi quay về ngồi ở phòng khách, mẹ của Dương Sảnh Nhi tự mình rót trà cho tôi: “Ngô Tranh thiếu gia mời cậu uống trà.”
“Cảm ơn dì.” Tôi bưng trà lên rồi khẽ uống một ngụm.
Dì ấy lại rót trà cho Tiểu Quân: “Tiểu Quân, cháu cũng uống đi.”
“Cảm ơn dì, cháu không uống ạ, dì mau ngồi xuống đi, không cần vậy đâu ạ.” Quách Thần Quân nói.
Mẹ của Dương Sảnh Nhi nước mắt lưng tròng gật gật đầu, ngồi xuống bên cạnh chồng mình Dương Tử Hùng.
“Ngô Tranh thiếu gia, rốt cuộc con trai của tôi bị sao vậy?” Dương Tử Hùng căng thẳng.
Tôi để trà xuống rồi nhìn hai vợ chồng, hỏi Dương Tử Hùng: “Em ấy có phải là đứa trẻ được xin, đúng không ạ?”
Dương Tử Gùng sửng sốt: “Cậu... sao cậu lại nhìn ra được?”
“Sao có thể nhìn ra thì chú không cần hỏi.” Tôi điềm tĩnh nói: “Cháu chỉ nói sao lại có em ấy, chú xem cháu nói có đúng không nhé.”
“Được!” Chú ấy vội gật gật đầu: “Cậu nói xem.”
“Dương Sảnh Nhi tiểu thư...” Tôi nhìn Dương Sảnh Nhi một cái rồi hắng giọng: “Sau khi chị dâu của cháu ra đời thì cô nhà đã bị sảy liên tiếp hai đứa con, đều là con trai, đúng không ạ?”
“Đúng!” Dương Sảnh Nhi và mẹ chị ta vội nói.
“Đúng.” Dương Tử Hùng cũng nói.
“Nếu cháu đoán không sai thì đến chú là dòng độc đinh đời thứ năm, đúng chứ?” Tôi lại hỏi.
“Đúng!” Dương Tử Hùng gật đầu.
“Chú sợ không có người nối dõi nên chú đã mời người đến chỉnh phong thủy.” Tôi nói: “Người đó đã sửa phong thủy cho mộ tổ nhà chú, và bảo chú mỗi ngày đến giờ Thìn đều quỳ ở thiên môn, như vậy mới sinh được đứa con trai, đúng chứ?”
“Đúng! Quá đúng!” Dương Tử Hùng kích động nhìn về phía Dương Sảnh Nhi và Quách Thần Long: “Các con nói không sai, Ngô Tranh thiếu gia quả nhiên rất giỏi!”
Quách Thần Long cười đắc ý: “Đúng vậy, nếu không con có thể giao em gái cho cậu ấy ư? Cha yên tâm, em rể của con mà ra tay thì nhất định chuyện sẽ tốt lên thôi!”
“Anh!” Quách Thần Quân nhíu mày: “Anh đang nói cái gì vậy...”
Dương Sảnh Nhi cũng trừng mắt nhìn anh ta: “Bớt nói vài câu đi, nghe Ngô Tranh nói.”
“Ò...” Quách Thần Long không dám nói leo nữa.
“Ngô Tranh thiếu gia, vậy cậu xem xem, rốt cuộc con trai tôi bị làm sao?” Dương Tử Hùng sốt ruột hỏi.
“Em ấy là đứa trẻ được xin, trước hai năm tuổi căn cơ của em ấy bất ổn.” Tôi nói: “Tình hình hiện giờ của em ấy là đã bị người khác phá căn cơ, thế nên sinh lực của em ấy bị tắt, rơi vào hôn mê sâu. Chuyện này có lẽ là phong thủy một tổ của nhà chú đã bị người khác giở trò rồi, hơn nữa nơi bị giở trò chính là nơi được sửa đổi vào năm đó”
“Vậy... vậy bây giờ phải làm sao?” Chú ấy hỏi.
“Hôm nay đã muộn quá rồi, sáng sớm ngày mai chúng ta đến mộ tổ nhà chú xem sao, đến lúc đó sẽ biết nên làm gì.” Tôi đáp.
“Được! Cậu vất vả rồi!” Dương Tử Hùng cảm động nói.
Mẹ của Dương Sảnh Nhi do dự giây lát rồi hỏi tôi: “Ngô Tranh thiếu gia, con trai của tôi... nó sẽ không sao chứ?”
“Cháu vẫn chưa xem được tình hình mộ tổ nhà dì nên bây giờ khó nói.” Tôi đáp: “Còn cụ thể thế nào đợi sau khi xem xong thì sẽ rõ.”
Dì ấy cố ngăn những giọt nước mắt: “Ngô Tranh thiếu gia, xin cậu nhất định cứu lấy nó, nó chỉ mới mười sáu tuổi mà thôi...”
Tôi gật gật đầu: “Cô yên tâm, cháu sẽ cố gắng hết sức.”
Dương Tử Hùng hỏi tôi: “Thiếu gia, tôi biết nghề này có quy tắc của nó. Mặc dù chúng ta là thân thích nhưng quy tắc không được làm bậy được, cậu xem chuyện này cậu lấy thù lao bao nhiêu, cậu nói với tôi, tôi sẽ gửi cậu ngay!”
“Tùy ý.” Tôi thờ ơ nói.
“Tùy ý?” Chú ấy sững lại, rồi nhìn sang Dương Sảnh Nhi và Quách Thần Long: “Đây...”
Dương Sảnh Nhi muốn nói nhưng Quách Thần Long đã cướp lời nói trước: “Cha, ý của Ngô Tranh là chúng ta đều là thân thích, tiền gì mà tiền chứ, có chút ý là được rồi. Dựa vào quan hệ của chúng ta, dù cha không đưa cho cậu ấy một cắc thì cậu ấy cũng tận tâm tận sức! Ngô Tranh, đúng chứ?”
Anh ta quay đầu lại hỏi tôi.
Tôi nhìn anh ta một cái rồi không nói gì.
“Anh đừng nói linh tinh.” Dương Sảnh Nhi dùng khuỷu tay huých anh ta một cái: “Anh đứng sang một bên đi!”
“Ò...” Quách Thần Long bất lực.
“Đây...” Dương Tử Hùng nhìn hai người họ đầy khó hiểu, rồi lại nhìn hai chúng tôi.