Đặc biệt là loại rắn độc này có đầu nhỏ, dài khoảng một thước, người có vảy đen và độc vô cùng. Bình thường chúng ẩn nấp trong đống đá vụn, nhưng có lúc lại đột nhiên xông ra thấy người là cắn, vô cùng hung hãn. Chị ấy nhắc nhở chúng tôi, sau khi vào khu B thì nhất định phải vừa đi vừa dùng xẻng leo núi trong tay để phập vào đá khiến cho bọn rắn đen mai phục ở trong khe đá sợ hãi mà chạy ra ngoài. Nhưng như vậy cũng phải cẩn thận vì theo lời người trong đội bị thương trước đây từng nói, có những con rắn đen không sợ tiếng động, ngược lại chúng còn rất hưng phấn, thích thú khi nghe được tiếng đó, chúng sẽ chủ đông bò như bay đến cắn người.
Dù sao thì cũng mặc kệ chúng, sợ cũng được, mà hưng phấn thích thú cũng chẳng sao, cứ có chút động tĩnh là đã đánh thức được bọn chúng, có đứa xông ra, có đứa chạy mất. Đôi tay của Khả Nhi nhanh nhẹn, thế nên những con rắn đó đâu dễ dàng gì mà cắn được cô ấy. Còn tôi thì phản ứng rất nhanh, rắn muốn cắn tôi thì đâu có chuyện dễ xơi như vậy.
Trước khi xuất phát, Tề Khải Phong kiên quyết bắt chúng tôi mặc chiếc áo chống đạn, nhưng chúng tôi đã chối khéo rồi.
Món đồ nặng quá nặng, thế nên tôi cần giữ sức.
Thêm nữa, nó đâu có thể phòng được rắn.
Nhìn bức ảnh vệ tinh, cổ thành Khiếu Vũ không được coi là lớn, nhưng thực sự đến nơi này mới phát hiện được, nơi này còn rộng hơn trong tưởng tượng nhiều.
Chỉ một khu A thôi mà có thể chứa được năm sáu sân bóng lớn, đá vụn khắp nơi không nói làm gì, mà toàn bộ bên dưới là lưu sa(*), thảo nào mà Trần Lam nói nơi đây có rất nhiều hố bẫy. Tôi và Khả Nhi nhìn nhau, cầm một chiếc dây thừng lên, một cầu buộc vào eo tôi còn một đầu buộc vào eo cô, cứ như thế cúng tôi đi vào khu đá vụn đó.
(*) Cát chảy
Đây là cách mà đội khảo sát khoa học ra vào khu A, và cũng là kinh nghiệm để vượt qua nơi đầm lầy.
“Khả Nhi, nhất định phải chú ý dưới chân đấy.” Tôi dặn cô: “Bên dưới này toàn là lưu sa thôi...”
“Ừ.” Cô đi rất cẩn thận: “Cậu đừng vội, tôi đi ở đằng trước, cậu giẫm lên dấu chân của tôi thì sẽ không có chuyện gì đâu.”
“Không cần, nếu dùng cách này có hiệu nghiệm thì bọn họ đã tạo được lối ra rồi.” Tôi vừa đi vừa nói.
“Cũng đúng ha.” Khả Nhi nhìn bốn phía xung quanh: “Nơi này cũng thật kỳ quái, không phải Vương Thành sao? Sao lại xây trên lưu sa nhỉ? Lẽ nào bọn họ cố ý?”
“Dù sao cũng không phải là ngẫu nhiên.” Tôi nói: “Bên trong này, nhất định có huyền... A!”
Một chân tôi bước hụt, lập tức chân bị tụt xuống.
“Thiếu gia!” Khả Nhi thất kinh, vội vàng kéo chặt lấy dây thừng, cố lôi tôi ra khỏi khố cát.
Tính lưu động của lưu sa rất mạnh, đá vụn cũng rất sắc nhọn, một khi bị lọt xuống, càng được kéo lên thì cái quần của tôi cũng toang theo, nó đã bị những viên đá sắc nhọn cứa rách mấy miếng.
Nhưng cũng may không bị thương đến da thịt.
Khả Nhi vội đỡ tôi dậy: “Thiếu gia, thấy sao rồi? Không bị thương chứ?”
“Không sao.” Tôi quay đầu thìn cái hố khi nãy, phát hiện những viên đán vụn từ từ nổi lên trên cát, rất nhanh sau đó lại khôi phục lại trạng thái ban đầu. Gần như cùng lúc đó, một luồng khí đen từ dưới đất bốc lên, xì một tiếng rồi bay về phía khu C, rất nhanh sau đó đã không nhìn thấy nó nữa.
Tôi lập tức hiểu ra...
...
“Đây không phải cửa vào mà là khu mộ của người Khiếu Vũ.” Tôi nói với Khả Nhi: “Chúng ta đi chậm thôi, nếu không mỗi lần bước hụt xuống đó thì sẽ có thêm một con yêu quái được phóng ra từ dưới đất.”
“Vâng.” Khả Nhi gật gật đầu.
Lúc này, một giọng nói đầy sốt sắng của Đỗ Lăng truyền đến điện vô tuyến bên người tôi: “Ngô Tranh, em không bị thương chứ?”
“Em không sao...”
Khả Nhi đưa tay ra ấn giữ nút liên lạc trên điện vô tuyến của tôi: “Như thế này...”
“Ồ.” Tôi ấn giữ nút đó: “Chị, em không sao.”
“Vậy thì tốt rồi.” Đỗ Lăng thở phào nhẹ nhõm: “Nhất định phải cẩn thận hơn đấy.”
Tôi quay đầu nhìn đống đá ngổn ngang đó: “Chị ơi, chị nói với chú Tề là lúc lính đặc chủng hành động thì chuẩn bị sẵn trực thăng ra đó. Tình hình khu A rất đặc biệt vì thế hạn chế không đi bộ qua đó.”
“Được, bọn chị sẽ đến khu B để tìm nơi hạ cánh thích hợp, rồi bảo lính đặc chủng ngồi máy bay để tiến vào đó.” Chị nói: “Còn chuyện gì nữa không?”
“Tạm thời phát hiện được bằng ấy.” Tôi nói: “Bọn em sẽ tiếp tục đi vào bên trong.”
“Được, chú ý an toàn đó!”
Tôi kết thúc cuộc nói chuyện rồi nhìn Khả Nhi: “Món này còn dễ dùng hơn điện thoại ha?”
Khả Nhi bật cười: “Không dễ dùng như điện thoại đâu, nhưng tín hiệu lại rất mạnh, tính ổn định tốt, hơn nữa còn lắp đặt định vị ở bên trên...”
“Vậy có lắp đặt nghe lén không?” Tôi hỏi.