Thầy Phong Thủy Thiếu Niên (Bản Dịch)

Chương 344 - Chương 344. Khinh Thân Phù

Chương 344. Khinh Thân Phù Chương 344. Khinh Thân Phù

Tôi quan sát một hồi rồi quay người đi đến trước mặt Khả Nhi, rồi đưa chiếc gương đó cho cô ấy.

Khả nhi đón lấy rồi ngắm nhìn, cô không khỏi sững sờ: “Đây là thứ cách đây mấy nghìn năm sao? Sao trông tinh tế thế này?”

“Người Khiếu Vũ là tộc yêu.” Tôi nói: “Người Trung Nguyên không làm ra được nhưng bọn chúng thì có thể.”

“Thảo nào người bên trên coi nó là quốc bảo...” Khả Nhi ngậm ngùi: “So với nền văn mình thời đại đó, thì thứ này hoàn toàn được coi là thứ xuyên qua quá khứ!”

Tôi đón lấy chiếc gương, hít một hơi thật sâu: “Đúng vậy, thế nên bọn họ vẫn muốn tiếp tục thăm dò, không làm rõ được bí mật chiếc gương đồng này thì bọn họ không cam tâm.”

“Vậy có nên nói sự thật cho chú Tề không?” Cô ấy hỏi.

Tôi lắc đầu: “Không có tác dụng, cho dù chú ấy có tin thì người bên trên chưa chắc đã tin. Thực ra đối với bọn họ mà nói, chân tướng không quan trọng, có ước mơ mới là quan trọng.” Khả Nhi hiểu ra: “Cũng đúng, nếu như người bên trên không làm chuyện này nữa thì chú Tề cũng hết tác dụng rồi, về dưỡng lão là vừa.”

“Thế nên, chúng ta phải bịa ra chuyện để cho chú Tề làm báo cáo.” Tôi cười rồi cất gương đồng Khiếu Vũ đi: “Đi thôi!”

Cô ấy gật gật đầu: “Ừ!”

Chúng tôi quay lại nhìn điện thần rồi quay người đi vào khu rừng.

Lúc sắp đến nơi tụ tập, tôi dừng bước rồi kéo lấy cánh tay phải của Khả Nhi, phá giải khinh thần phù cho cô ấy.

Khả Nhi không hiểu: “Sao phải làm vậy?”

“Nếu chúng ta hùng hùng hổ hổ thoát ra ngoài, chú Tề của cậu sẽ coi chúng ta là đối tượng nghiên cứu.” Tôi nói.

Khả Nhi hiểu ra: “Ồ, đúng đúng đúng, tuyệt đối không thể để chú ấy nhìn ra...”

Tôi tập trung tinh thần, tập trung kim quang, trong đầu nghĩ đến chú phá ấn rồi tự phá giải khinh thần phù ở trên người.

Ngay lập tức tôi cảm thấy cơ thể nặng trĩu và hơi mệt.

Khả Nhi cũng không khác gì, cô ấy chống vào phiến đá to, bắt đầu thở mệt nhọc.

“Cậu vẫn ổn chứ?” Tôi hỏi cô ấy.

“Bất ngờ thật đấy...” Cô ấy gắng sức đứng thẳng dậy, thở hổn hển nói với tôi: “Tôi đang nghĩ...lúc những người du hành vũ trụ quay lại...không biết có cảm thấy như thế này không nhỉ...”

Tôi bật cười: “Có lẽ là vậy...điều này đúng rồi...đây mới là trạng thái chúng ta nên thể hiện ra...”

Tôi cũng bắt đầu thở hổn hển.

Hai chúng tôi cứ thế thở một hồi lâu rồi đỡ nhau đi về phía tập trung.

Đoạn đường vốn không xa, nhưng vây giờ bắt đầu bước đi, thì nó hoàn toàn không dễ dàng gì.

Chúng tôi đi được một lúc rồi lại nghỉ một lúc, sau đó lại đi về phía trước, sau khi dừng lại nghỉ vài lần, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng người của Sói Đen và đám lính đặc chủng.

Bọn họ tổng cộng có năm người, bốn nam một nữ, bọn họ đang đợi chúng tôi.

“Sói...sói đen đại ca!” Tôi hét lên với anh ấy.

Sói Đen quay người nhìn liền chạy vội đến đỡ chúng tôi: “Ngô Tranh huynh đệ, cậu sao vậy?”

Những người lính đặc chủng khác cũng chạy đến, lính đặc chủng nữ ôm lấy Khả Nhi.

“Được rồi, chúng ta đi thôi.” Tôi gắng sức nói.

“Được!”

Sói Đen và một lính đặc chủng dìu tôi, còn lính đặc chủng nữ kia ôm lấy Khả Nhi, còn hai người lính còn lại phụ trách canh trừng, một đoàn người nhanh chóng rời khỏi cánh rừng, đi qua cây cầu đá, đến bên chiếc trực thăng đang gầm rú rào rào.

Bọn họ đỡ chúng tôi lên trên máy bay, rồi giúp chúng tôi thắt dây an toàn, tiếp đó nhanh chóng trèo lên.

Sói Đen vỗ vào tấm thép ở phía sau người lái, ra hiệu cho anh ấy có thể cất cánh rồi.

Chiếc trực thăng cuốn theo bụi bay mù trời, từ từ rời khỏi mặt đất, chuyển phương hướng rồi đưa chúng tôi về căn cứ.

Tôi và Khả Nhi lặng lẽ nhìn Vương thành Khiếu Vũ ở dưới đất, không khỏi cảm thấy ngậm ngùi.

Thật giống như một giấc mơ...

Khi bay qua khu A, tôi nhìn thấy trận pháp dùng khối đá chồng lên và hồng kỳ, tiểu Quân vẫn giữ vững ở đó, cô ấy nhìn thấy máy bay trực thăng quay lại, bỗng kích động ôm lấy mặt mình, nước mắt chảy xuống tuôn ra như suối.

Tôi hiểu ra liền mỉm cười, trong khoang máy bay tôi giơ ngón tay cái về phía cô ấy.

Tôi biết cô ấy không nhìn thấy nhưng tôi vẫn muốn bấm like cho bạn gái của mình.

Nếu không có cô ấy, chắc tôi và Khả Nhi thật sự không thể thoát ra ngoài.

Khả Nhi cũng nhìn thấy tiểu Quân, cô ấy vẫy tay cật lực về phía tiểu Quân, tiếp đó ghé sát tai tôi nói lớn: “Tối nay, cậu phải yêu thương tử tế chị tiểu Quân đấy, chị ấy chính là ân nhân cứu mạng của chúng ta...”

Mặt tôi đỏ bừng, ngại ngùng gượng cười.

Sói Đen nhìn chúng tôi đã đỡ nhiều thế nên ghé đến hỏi: “Ngô Tranh huynh đệ, gương đồng Khiếu Vũ đâu?”

Tôi chỉ vào túi áo của mình.

Anh ấy đưa tay ra muốn lấy, tôi một tay ấn chặt lấy tay anh, đôi mày nhíu lại.

Sói Đen nhìn tôi một cái rồi nở nụ cười thiện ý, anh buông tay ra rồi quay lại vị trí của mình.

Bình Luận (0)
Comment