Thầy Phong Thủy Thiếu Niên (Bản Dịch)

Chương 357 - Chương 357. Tà Hỏa

Chương 357. Tà Hỏa Chương 357. Tà Hỏa

“Được ạ.” Tôi nói: “Bây giờ em qua liền.”

“Em đừng tự mình đến.” Đỗ Lăng nói: “Chị bảo Trần Phương đến đón em.”

Tôi sững lại: “Có cần phải làm vậy không?”

“Cần.” Đỗ Lăng nghiêm túc: “Nếu như em đến chỗ chị chơi thì tự em đi xe đến cũng được, nhưng bây giờ là chị thay sư muội mời em đến đây, em không thể tự lái xe đi được. Bây giờ em đang ở đâu vậy? Chị bảo Trần Phương tới đón em.”

“Ờm...” Tôi hắng giọng: “E ở nhà, chị bảo Trần Phương đến Thông Châu nhé.”

“Được.” Đỗ Lăng nói.

Tôi tắt máy rồi đi xe về nhà.

Về đến nhà, tôi lên lầu tắm rồi thay quần áo.

Sau khi sắp xếp mọi thứ thì Trần Phương đến.

Tôi với chị ấy cùng nhau đi xuống lầu, lên trên xe của chị ấy rồi đi về phía núi Tiểu Thang.

Đến căn biệt thự của Đỗ gia, tôi thấy Đỗ Lăng dẫn theo một người con gái trẻ đã đứng đợi ở cửa từ trước.

Người con gái tầm hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, tóc dài, thân hình đẹp, đôi mắt to tròn và vô cùng xinh đẹp, nhưng sắc mặt có chút mệt mỏi, dường như đã mấy ngày nghỉ ngơi không được tốt.

Sau khi Trần Phương đỗ xe, Đỗ Lăng bước đến mở cửa xe cho tôi: “Ngô Tranh.”

“Chị.” Tôi xuống xe rồi nhìn cô gái ở phía sau chị: “Vị này là?”

“Đây là Tưởng Nhu sư muội của chị, là tứ tiểu thư của Kim Lăng Tưởng gia.” Đỗ Lăng nhìn người con gái đó: “Tiểu Nhu, em ấy là Ngô Tranh, còn rất trẻ đúng không?”

Tôi mỉm cười bình thản: “Mười chín tuổi rồi.”

“Mười chín tuổi...” Tưởng Nhu bất ngờ, rồi chị ấy nhìn Đỗ Lăng: “Đây...đây cũng...” Đỗ Lăng hiểu ra liền bật cười: “Em ấy là đại sư phong thủy giỏi nhất đất Thượng Kinh này, không ai có thể so bì! Yên tâm đi, em ấy nhất dịnh có thể giúp em giải quyết chuyện đó.”

“Ồ...vâng...vâng...” Tưởng Nhu miệng nói vậy thôi nhưng đôi mắt lại không ngừng quét tôi một lượt.

Ý muốn nói đứa trẻ con này? Thực sự nó có làm được không? Đỗ Lăng mỉm cười với tôi: “Chúng ta vào trong rồi nói.”

“Vâng.” Tôi gật gật đầu.

Chúng tôi cùng nhau đi vào căn biệt thự của Đỗ gia.

Đến phòng khách và ngồi xuống, cô quản gia mang trà cho tôi rồi đổi trà mới cho Đỗ Lăng và Tưởng Nhu.

Tôi bưng trà lên rồi thổi thổi, nhẹ nhàng uống một ngụm, tiếp đó đặt bát trà xuống, hỏi Tưởng Nhu: “Tưởng tiểu thư đã gặp phải chuyện gì rồi?”

“Là như thế này...” Đỗ Lăng nói: “Tưởng Nhu ở Kim Lăng...”

“Sư tỷ.” Tưởng Nhu ngăn chị ấy lại rồi nhìn sang tôi: “Ngô Tranh thiếu gia, nếu như tôi không nói thì cậu có thể đoán ra không?”

Đỗ Lăng nhíu mày: “Tiểu Nhu, em có ý gì vậy?”

“Sư tỷ, chị đừng hiểu nhầm, em không có ý gì khác đâu.” Tưởng Nhu giải thích: “Chuyện này rất tà tính, Ngô Tranh thiếu gia mới có mười chín tuổi, thực sự em cũng không muốn để cậu ấy cũng...”

Đỗ Lăng hiểu ra, chị ấy trầm tư giây lát rồi đứng dậy: “Chị lánh mặt một chút, hai đứa cứ nói chuyện đi ha.”

“Sư tỷ, em không có ý đó.” Tưởng Nhu vội đứng dậy: “Chị đừng nổi giận!”

Đỗ Lăng bật cười, rồi vỗ vào vai chị ấy: “Nha đầu ngốc, em nghĩ nhiều rồi!”

Chị ấy nhìn tôi: “Hai đứa nói chuyện đi.”

Tôi cũng đứng dậy: “Vâng.”

Đỗ Lăng gật gật đầu rồi quay người đi lên lầu.

Trong phòng khách bỗng trở nên im lặng, lúc này chỉ còn lại tôi và Tưởng Nhu.

“Tưởng Nhu tiểu thư, ngồi xuống rồi nói.” Tôi nói.

“A...vâng.” Tưởng Nhu có chút ngại ngùng: “Ngô Tranh thiếu gia, cậu đừng để bụng, ý của tôi là...”

“Tôi hiểu.” Tôi mỉm cười dịu dàng.

Lúc này chị ấy thở phào nhẹ nhõm, rồi cùng ngồi xuống.

Tôi chú ý đến tư thế ngồi của chị thấy rất có phép tắc, vừa nhìn là biết là con gái nhà giàu có danh giá, nhìn cử chỉ là biết đã được dạy dỗ, rèn rũa.

Thấy tôi nhìn chị ấy chằm chằm, chị ấy thấy có chút ngại ngùng: “Cậu...cậu nhìn tôi làm gì vậy?”

“Chị đã mở dự án đất đai rất lớn ở Kim Lăng, tổng số tiền đầu tư là hai mươi hai tỷ.” Tôi nhìn chị: “Thời gian đầu, dự án tiến triển rất thuận lợi nhưng từ sau đón Tết xong thì liên tiếp xảy ra chuyện, đúng không?”

Chị ấy sững sờ: “Sao cậu biết được là hai mươi hai tỷ?”

Tôi không giải thích mà tiếp tục nói: “Cách đây hai tháng, các chị đã dựa theo kế hoạch để xây một sân thể thao. Lúc đào móng thì đào được một cái đĩnh đồng, bên trong rất tanh tưởi , hôi thối, giống như máu. Sau khi đào thứ đó lên, thì bị cơ quan văn vật ở nơi đó thu giữ mang đi. Vào đêm thứ hai, công trường bỗng bốc một trận hỏa lớn, đồng thời lại có lốc xoáy. Gió tiếp sức cho lửa khiến cho bốn bề rực cháy. Ngoài bộ chỉ huy công trình, chỗ ở của công nhân, phòng kho và một số máy móc công trình bị thiêu cháy thì cửa hàng sắp hoàn thành gần đó cũng bị đốt cháy. Ngọn lửa lớn cháy cả đêm, cửa hàng đó đã biến thành một đống hoang tàn đổ nát, lại còn làm bị thương hơn ba mươi công nhân, tôi nói có đúng không?”

Bình Luận (0)
Comment