Lúc này, An Vũ gửi wechat cho tôi: “Anh Ngô Tranh, có phải em đã làm chủ trương cho các anh rồi không?”
“Sao em lại nói thế?” Tôi nói.
“Vừa nãy mẹ em đã mắng em, mẹ nói là em không nên quấy rối. Về sau trong lúc anh làm việc thì em sẽ không tự ý quấy nhiễu nữa, em xin lỗi anh Ngô Tranh...”
“Thực sự em không nghĩ nhiều được như vậy, trước đây lúc cha em làm việc, em cũng thường giúp cha như vậy, chỉ là em đã quên một điều, trợ thủ của anh là chị Khả Nhi, chứ không phải em. Anh Ngô Tranh, em xin lỗi, anh tha thứ cho em nhé? Em đảm bảo đây là lần cuối cùng và về sau sẽ không tái phạm nữa.”
Trong lòng tôi thắt lại, tôi chợt nhớ đến một tiều cấm kỵ mà ông nội đã từng nói.
Ông nói lúc thầy phong thủy làm việc thì thầy phong thủy khác tuyệt đối không được tự đưa ra chủ trương đi giúp, nếu không sẽ sinh ra biến số...
Đây là điều cấm kỵ, điều cấm kỵ tuyệt đối!
An Vũ vừa mới xuất đạo, có thể không hiểu những điều này, như tôi...tôi lại quên béng mất!
Tâm trạng tôi chợt bắt đầu trùng xuống, vô thức nhìn Khả Nhi đang lái xe.
Khả Nhi nhìn tôi: “Sao vậy?”
Tôi trầm tư giây lát rồi khẽ thở hắt ra, cúi đầu gửi cho An Vũ một mặt cười: “Ngủ đi.”
Cô ấy gửi lại cho tôi một biểu tượng cái ôm.
Tôi do dự một lát rồi gửi cho cô ấy biểu tượng cảm xúc tương tự.
Tiếp đó, tôi tắt điện thoại đi.
“Thiếu gia, cậu sao vậy?” Khả Nhi thấy sắc mặt tôi bất thường liền lo lắng hỏi tôi.
“Không sao.” Tôi điềm tĩnh nói: “Để tôi yên tĩnh một chút.”
Khả Nhi không dám hỏi nhiều, cô ấy lặng lẽ gật gật đầu.
Tôi dựa lưng lên ghế, tâm bắt đầu rối, hận không thể tát vào miệng mình mấy cái! Đây là điều cấm kỵ, sao tôi có thể quên được chứ? An Vũ không hiểu chuyện, tôi cũng không hiểu à? Không phải gấp gáp cứu La Tú Sơn, lại không phải anh ấy đang không trụ được nữa, vậy tôi gấp gáp cái gì chứ? Tự thân tôi xảy ra chuyện thì cũng chẳng sao, nhưng Khả Nhi vô tội! Sát thai kỳ lân hung mãnh như vậy, chuyện này vốn vô cùng nguy hiểm, lỡ như lại thêm biến số, vậy thì...
Chuyện đến nước này tôi không còn lựa chọn, chỉ có thể dùng cách đó thôi...
Tôi mở mắt nhìn đường ở bên ngoài, thở dài thườn thượt.
Sau khi quay về đến khách sạn, tôi phá giải hết bùa trên người.
Hai chúng tôi mệt nhoài nằm trên sô pha, một lúc lâu sau mới dần dần hồi sức lại.
Khả Nhi hồi phục nhanh hơn tôi, cô ấy gắng gượng ngồi dậy rồi lại chui vào lòng tôi, ôm chặt lấy tôi.
“Cậu lại làm gì thế...” Tôi yếu ớt hỏi.
“Nhân cơ hội ăn đậu phụ...” Cô ấy khẽ thở, mỉm cười và nhắm mắt lại: “Không tranh thủ lần này thì còn đợi đến bao giờ?”
Tôi ôm chặt lấy vai cô ấy, hít thật sâu rồi vịn sô pha ngồi dậy.
Cô ấy vẫn dựa vào lòng tôi, ôm chặt lấy eo tôi.
“Đi tắm đi.” Tôi nói.
“Sau đó thì sao?” Cô ấy khẽ hỏi.
“Sau đó đi ngủ.” Tôi nói.
Cô ấy ngồi dậy, nghiêng đầu nhìn tôi thật sâu.
“Làm gì vậy?” Tôi sững lại.
Cô ấy nhìn tôi đăm đăm một hồi lâu, rồi sà đến ôm chặt lấy cổ tôi, hôn chặt lấy môi tôi.
Tôi sững sờ, vô thức muốn trốn tránh.
Cô ấy ngồi hẳn lên chân tôi rồi ôm chặt lấy tôi, hôn say đắm...
Sau khi hôn xong, cô ấy ôm chặt lấy tôi: “Tôi yêu cậu...” Tôi không nói gì, một lúc sau khẽ vỗ nhẹ vào lưng cô ấy.
Cô ấy cười hạnh phúc rồi buông tôi ra: “Tôi đi tắm đây!”
Tôi cũng cười: “Đi đi.”
“Ừm!” Cô ấy lại hôn tôi một lúc, trong lòng mãn nguyện rồi đứng dậy, quay người chuẩn bị đi.
“Đợi đã.” Tôi kéo tay cô ấy lại: “Khả Nhi, đưa con dao đây cho tôi dùng một chút.”
Cô ấy ngây người: “Sao thế?”
“Đừng hỏi nhiều, đưa cho tôi đi.” Tôi bình thản.
Khả Nhi không nghĩ nhiều liền rút một con dao đưa cho tôi..
“Đi tắm đi.” Tôi mỉm cười: “Tôi nghịch một lúc.”
Khả Nhi bật cười, gật gật đầu: “Ừ!”
Cô ấy quay người bước đi.
Tôi đợi sau khi cô ấy bước vào phòng tắm và đóng cửa lại, tôi đứng dậy đi ra ban công, cởi bỏ áo của mình.
Tiếp đó, tôi bấm chỉ quyết làm một phá cấm phù lên con dao.
Sau khi làm xong, tôi quay đầu dao ấn vào ngực mình, tôi hít thật sâu, không hề do dự mà đâm vào.
Một trận đau nhói!
Tôi đau đến mức rên ư ử, ngã xuống vũng máu rầm một tiếng.
“Thiếu gia!” Khả Nhi kêu lên thất thanh, xông ra khỏi phòng tắm chạy đến ôm lấy tôi: “Cậu làm gì vậy hả? Cậu đang làm gì vậy?”
Cô ấy khóc rất đau lòng.
Trước mắt tôi tối sầm lại, sau khi phá cấm phù nhuốm máu nó lập tức biến thành sự cắn trả, nó mạnh mẽ xông vào mạch chính của tôi. Trong cơ thể tôi giống như có một ngọn lửa cuồng nộ xông thẳng. Cơn đau như thiêu đốt, xé toạc cơ thể, nó nhanh chóng lan vào kết kinh lạc của tôi, đau đến mức mặt tôi trắng bệch, mồi hôi hột đổ ra như mưa.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố nhịn cơn đau, rồi nắm chặt con dao muốn rút nó ra.