An Vũ đã nói thập bát tế của nhà cô ấy và mật thuật của Ngô gia chúng tôi rất không giống nhau, câu nói này trước đây tôi không thể hiểu được sâu, lúc này bắt đầu tu luyện thì mới có thể thực sự cảm nhận được hết.
Mật thuật của Ngô gia, bất luận là thuật số, bùa chú, pháp thuật hay là trận pháp thì đều lấy thuật lý âm dương làm cơ sở. Chỉ cần có đủ thiên phú thì trên lý thuyết người nào cũng có thể học. Nhưng thập bát tế của An gia hoàn toàn khác, cơ sở của nó là hóa thần linh quang, còn hóa thần linh quang được truyền đi bằng cách dùng nguyên chủng. Thế nên không phải người của An gia thì hoàn toàn không có tư cách tu luyện nó.
Bây giờ tôi đã hiểu được dụng ý của cha tôi và chú Cửu, hai người anh em họ đã tạo ra cú lừa này, thật nhọc công tính toán mà...
Đúng là cha ruột!
Tôi đem theo tấm lòng cảm ơn đối với những người cha để nhập tĩnh.
Không biết tự lúc nào một ngày đã trôi đi.
Tôi xuất định một cách tự nhiên, kết giới trong cơ thể cũng từ từ biến mất.
Nguyên chủng từ một đốm sáng nhỏ đã biến thành thứ ánh sáng có kích thước một quả táo tàu, kế đó nó hóa thành thứ ánh sáng mềm mại trong cơ thể tôi, rồi biến mất.
Tôi sững lại rồi vội hỏi An Vũ: “Hình như nguyên thần biến mất rồi, chuyện này là sao?”
“Không phải biến mất đâu, là nó đã dung hợp với nội khí của anh.” An Vũ giải thích: “Bình thường hóa thần linh quang đều cùng với nội khí dung hợp thành một thể, trừ phi dùng một mình, nếu không sẽ không thể xuất hiện.”
“Như vậy à...” Tôi cảm thấy yên tâm: “Không biến mất thì tốt...”
“Không cần vội.” Cô ấy nói: “Đây là vừa mới bắt đầu thôi, về sau sẽ ngày càng mạnh.”
“Ừ.” Tôi mỉm cười với cô ấy: “Mật thuật An gia thật khác, hóa thần linh quang này thực sự rất thần kỳ...”
Cô ấy hiểu ra liền mỉm cười: “Hóa thần linh quang là cơ sở và cũng là tinh túy của thập bát tế. Trong quá trình sử dụng thập bát tế, phải không ngừng hóa thần và dung hợp chuyển hóa sức mạnh ngũ hành âm dương xung quanh để dùng cho mình, còn chuyển hóa này chính là nhờ hóa thần linh quang hoàn thành.”
Vừa nói cô ấy vừa sà đến cạnh tôi và đưa tay ra, nhíu mày, ánh mắt đột nhiên xuất hiện thứ ánh sáng màu đỏ chói mắt. Chỉ thấy một đám lửa nhanh chóng kết tụ lại trong tay cô ấy và hình thành một khí hoàn đang xoay chuyển nhanh chóng.
Cô ấy đưa khí hoàn đến cạnh người tôi và nói: “Đây là linh của hỏa diệm kết tụ trong khí trường phong thủy xung quanh. Nếu như để nó vào trong ngũ lôi liệt hỏa trận của anh thì nó có thể khiến khí hỏa diệm của ngũ lôi liệt hỏa trận biến thành hỏa diệm thực sự...”
“Thật à?” Mắt tôi sáng bừng.
“Ừ.” Cô ấy khẽ chộp lấy, linh của khí diệm lập tức hóa thành vô số tàn lửa nhỏ bay múa rồi biến mất.
Ánh sáng màu đỏ trong mắt cô ấy cũng biến mất, cô nhìn tôi: “Thứ em vừa dùng là chu tước chi tế, chuyển hóa năng lượng này được hoàn thành nhờ hóa thần linh quang.”
Tôi hít một hơi thật sâu: “Anh sẽ tu luyện thật tốt!” Cô ấy mỉm cười: “Ừ! Sau một tiếng thì tiếp tục tu luyện!”
“Được!” Tôi gật đầu.
Cuộc sống bế quan với cường độ cao của chúng tôi bắt đầu như vậy đấy.
Ngày nào cũng tu luyện thế nên hình trạng của hóa thần linh quang cũng không ngừng biến hóa.
Ngày thứ nhất, nó là điểm ban đầu với kích cỡ bằng quả táo tàu.
Sau ba ngày nó biến thành một đám ánh sáng bằng quả bóng bàn.
Sau một tuần, nó biến thành đám ánh sáng rất lớn, tôi có thể dùng tâm trí để điều động nó.
Lại qua nửa tháng, nó từ thứ ánh sáng màu trắng mềm mại biến thành kim quang mạnh mẽ, có thể di chuyển theo ý nghĩ của tôi, thu vào buông ra tùy ý.
Ngày cuối cùng, sau khi tu luyện kết thúc, cả người tôi đều tỏa ra thứ ánh sáng màu trắng mềm mại, tiếp đó tôi dùng tâm niệm, bạch quang từ từ biến mất.
An Vũ nhìn tôi rồi không khỏi bật cười.
“Cười gì thế?” Tôi ngây người: “Có phải có vấn đề gì không?”
“Anh Ngô Tranh, anh thành công rồi!” Cô ấy vui vẻ nói.
Một lúc sau tôi mới phản ứng lại, lúc này bật cười: “Thật à? Tốt quá rồi...”
“Hóa thần linh quang bây giờ của anh đã mạnh hơn em rất nhiều.” Cô ấy vừa cười vừa nói: “Về sau anh có thể yên tâm dùng bùa rồi, không cần kiêng kỵ chuyện cắn trả nữa.”
“Ừ.” Tôi rất hưng phấn: “Vậy nếu như bây giờ anh dùng bùa thì có giới hạn thời gian không?”
“Nhất định là có giới hạn.” Tôi nói: “Nếu không, thì đó không phải là thần thông rồi sao?”
Tôi ngại ngùng cười cười: “Cũng đúng ha...”
“Được rồi.” Tôi mỉm cười với cô ấy: “Bế quan kết thúc, có thể nghỉ ngơi rồi.”
Trong lòng tôi chợt cảm thấy ấm áp, tôi kéo chặt tay cô ấy: “An Vũ, mật thuật Ngô gia bọn anh, em cứ tùy ý chọn đi, anh đều có thể dạy cho em!”
“Thật sao?” Cô ấy hỏi.
“Thật.” Tôi nói rất chân thành.