Thầy Phong Thủy Thiếu Niên (Bản Dịch)

Chương 427 - Chương 427.

Chương 427. - Chương 427. -

Đại hắc thiên lập tức chú ý đến tôi, tiếp đó lũ yêu ma nhanh chóng tụ tập lại tạo thành bức tường vây quanh vững chắc nhốt chặt tôi lại.

Tôi bấm lôi quyết rồi mạnh mẽ xông lên mất phát, kết quả là tôi xông lên thì bức tường di chuyển, còn tôi dừng thì bức tường lại đứng yên, từ đầu chí cuối không thể xông ra ngoài.

Trong lúc gấp rút như vậy, tôi thực sự đã nổi giận, bắt đầu dùng ngũ lôi phù tấn công tứ diện khiến cho lũ quỷ thần bao vây lấy tôi bị đánh kêu lên thảm thiết từng hồi.

Thấy tôi bị nhốt, An Vũ lập tức đến bên cạnh tôi, mắt cô ấy tỏa ra thứ ánh sáng màu đỏ, hai tay tách ra rồi hét lên phẫn nộ.

Lũ quỷ quái ở xung quanh lập tức bị đánh cho tan tác.

“Anh Ngô Tranh, em sẽ giữ chân chúng một lúc, dùng ngũ lôi liệt hỏa trận!” An Vũ hét lên với tôi.

“Được!” Tôi hét lên, điều kim quang đến tay tay trái, tay phải bấm chỉ quyết bày thái cực trận, tiếp đó hình dung ra ngũ lôi trấn linh phù, liệt hỏa phù, trực tiếp đưa bùa vào trong kim quang, dùng tay nắm chặt lại rồi ném lên trên đất.

Linh khí trường mạnh mẽ nổi lên trên mặt đất rồi nhanh chóng nở rộng khắp địa cung.

Lũ quỷ thần này được biến hóa từ tà khí, gặp phải khí hỏa diệm của ngũ lôi liệt hỏa trận liền kêu lên thảm thiết hóa thành tro bụi. Nhưng đại hắc thiên không hề sợ, ông ta hét lên đầy phẫn nộ, đao lưỡi liềm trong tay ông ta lại vung lên một cái, lại một tốp quỷ thần xuất hiện trong không trung, chúng đua nhau xông đến.

“Anh Ngô Tranh, dẫn chị Khả Nhi vào lối đi đi!” An Vũ hét lớn.

“Được!” Tôi quay người chạy đến bên Khả Nhi, rồi kéo cô ấy chạy về phía lối đi.

Khả Nhi đang đánh giết hăng, không hỏi sững lại: “Thiếu gia, đây là...”

Với tốc độ cực nhanh, dường như hai chúng tôi đã bay vào trong lối đi vậy.

Vừa vào lối đi, đám quỷ thần đó không đuổi theo chúng tôi nữa, chúng nhìn nhau rồi quay người xông về phía An Vũ ở trong địa cung.

Tôi sững sờ: “An Vũ!”

Tôi quên thứ cô ấy dùng là chúc chiếu chi tế, theo bản năng muốn xông vào cứu cô ấy.

Thì Khả Nhi vội kéo tôi lại: “Thiếu gia, tiểu An Vũ không đến thực đâu! Đấy chỉ là ảo ảnh của em ấy thôi!”

Tôi ngớ người, lúc này mới định thần lại.

Chính vào lúc này, một tiếng gầm lên giận dữ, một luồng liệt diệm tiến vào lối đi, nó lách qua chúng tôi xông ra ngoài xa mấy chục mét.

Trong địa cung lúc này là một biển lửa, đại hắc thiên thét lên tiếng đau đớn dữ dội, lũ quỷ thần của ông ta hoàn toàn đã hóa thành khói đen, biến mất không thấy đâu nữa...

An Vũ đã từng nói, linh hỏa diệm đưa vào trong ngũ lôi liệt hỏa trận liền có thể biến thành liệt diệm thực sự. Đại hắc thiên đó và lũ quỷ thần của ông ta đều được hóa từ tà khí, tà khí sợ nhất là lửa, một khi động đến liệt hỏa thực sự thì bọn chúng sẽ biến thành tro bụi.

Tôi ngây người vài giây rồi định thần lại: “An Vũ! An Vũ!”

An Vũ xuất hiện ở bên tôi: “Anh Ngô Tranh, em ở đây!”

“Em không sao chứ? Hả ?” Tôi muốn lôi tay cô ấy theo bản năng nhưng lại lôi hụt.

An Vũ khẽ mỉm cười: “Em không sao, anh yên tâm. Ngũ lôi liệt hỏa trận của anh lợi hại thật đấy, chỉ cần cho một ít linh hỏa diện liền có thể biến thành liệt diệm xung thiên.”

“Tiểu An Vũ thông minh quá!” Khả Nhi không kìm được mà tán dương: “Mặc dù trên người bọn chị không có tị hỏa phù nhưng có lam phù thần quang, chiêu này của em lợi hại quá!”

“Thực ra cũng không có gì đâu...” An Vũ có chút ngại ngùng: “Vừa nãy anh chị khinh suất quá, đại hắc thiên đó thuộc thủy, khắc hỏa khí, hắc bồ tát dùng chú để gọi đại hắc thiên đó tỉnh lại, kích hoạt kết giới, thế nên phụng nhãn phù của anh chị mới bị mất đi tác dụng...”

“Thì ra là như vậy...” Tôi gật đầu: “Xem ra đã quá khinh xuất rồi...”

“Không sao đâu anh Ngô Tranh, kết giới trong đó không hề khó phá giải.” An Vũ nói: “Ngọn lửa này có thể duy trì được một lúc, sau khi lửa tắt rồi thì anh có thể xông vào phá trận, lúc đó đại hắc thiên yếu nhất, chính là cơ hội tốt nhất để phá trận.”

“Được, anh hiểu rồi.” Tôi nhìn cô ấy: “Em mau về nghỉ ngơi đi, chuyện phía sau để bọn anh tự giải quyết.”

“Em không sao đâu.” An Vũ nói.

“Sao lại không sao? Em dùng phép cách đây nghìn dặm, tiêu hao cực lớn đó.” Tôi nói: “Mau đi nghỉ ngơi đi, nghe lời nào.”

“Nhưng về sau hai anh chị còn hai tầng địa cung nữa mà...” Cô ấy không yên tâm.

Tôi bật cười: “An Vũ, anh Ngô Tranh không phải tên ngốc đâu, ngã một keo leo một nấc, tiếp đó anh biết làm thế nào để đối phó với hắc bồ tát rồi. Em yên tâm đi, đi nghỉ ngơi một lúc đi, nghe lời.”

An Vũ do dự một lúc rồi nhìn sang Khả Nhi.

Khả Nhi mỉm cười tự tin, rồi vỗi vào bộ ngực khiêm tốn của mình: “Yên tâm đi tiểu An Vũ, có chị đây rồi!”

Bình Luận (0)
Comment