Thầy Phong Thủy Thiếu Niên (Bản Dịch)

Chương 475 - Chương 475.

Chương 475. - Chương 475. -

“Đây là hai chuyện khác nhau.” Tôi nói: “Nói tính mạng của chị ấy đáng mấy chục tỷ thì cũng không quá đáng, nhưng vấn đề là tôi đang nói tôi cơ mà...”

“Cậu nghĩ nhiều rồi.” Khả Nhi nói: “Dù thân giá của cậu cao thêm nữa thì người có thể mời được cậu trong thiên hạ vẫn còn nhiều. Không thèm nói đến người khác, nói chú Tề đi, một cái Vương thành Khiếu Vũ mà bọn họ tiêu tốn gần ba tỷ. Còn có cục trưởng Chu, nếu như không phải chúng ta mang “đại nghiệp luân hồi kinh” ra cho cô ấy thì công trình hải Mê sơn vẫn phải tiếp tục, vẫn phải tiêu tốn khối tiền, và cũng không ngừng có người chết. Bọn họ tìm cậu làm việc, có nghĩa là chỉ tiêu tốn mất một phần mười mấy số tiền đó thôi là nhờ cậu xử được việc này, đây không phải vốn ít mà hiệu quả lớn sao?”

“Ý của cậu là về sau chúng ta chỉ làm việc cho họ à?”

“Đương nhiên không phải, ý của tôi là thân giá của câu vẫn chưa coi là cao.” Cô ấy nói: “ Người trong thiên hạ có thể mời được cậu còn rất nhiều, cậu không cần lo lắng việc nghỉ hưu quá sớm.”

Tôi hít một hơi thật sâu, gật đầu: “Được rồi.”

“Như vậy mới đúng chứ.” Cô ấy nói: “Thiếu gia của tôi là người tuyệt nhất trong thiên hạ, thân giá bao nhiêu đi nữa cũng không phải cao!”

Tôi hiểu ra liền mỉm cười, xoa xoa đầu cô ấy.

“Hê hê...” Cô ấy cười rồi hỏi tiếp: “Đúng rồi thiếu gia, lạt ma đó và Trương Cường đến ngôi chùa miếu đó chưa?”

“Chưa, chúng đang đi.” Tôi nói: “Có điều, sư huynh của lạt ma đó mời đến một cao thủ, người đó đã đến ngôi miếu rồi.”

“Cao thủ?” Khả Nhi nhíu mày: “Lợi hại không?”

“Người đó mang theo một tượng thần mật giáo.” Tôi nói: “Tượng thần đó khá lợi hại...”

“Lợi hại hơn hắc bồ tát không?” Cô ấy hỏi.

“Không phải cùng một loại.” Tôi nói: “Hắc bồ tát là tà linh, còn tượng thần đó là tà thần...”

Khả Nhi vừa nghe thấy không khỏi sững sờ.

“Tà thần?” Cô ấy nhìn tôi: “Tà thần như thế nào?”

“Lúc còn sống ông ta là một vị đại chú sư mật giáo, tinh thông các loại chú của cổ mật giáo, có thần thông mạnh mẽ.” Tôi nói: “Vào năm ông ta năm mươi tuổi, ông ta đã đấu pháp thuật với đạo sĩ Côn Lôn, kết quả đã bị thua, bị phế toàn bộ thần thông, và tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Ông ta không cam tâm thất bại nên đã dùng phá ngõa pháp tách linh hồn ra khỏi cơ thể, dùng mật chú phong ấn mình vào một pho tượng thần Mahakala. Từ đó về sau, đệ tử của ông ta đời này sang đời khác dùng máu để tế ông ta, dần dần ông ta biến thành tà thần.”

“Dùng mật chú để phong ấn mình vào tượng thần à?” Khả Nhi nhíu mày: “Đây không phải là hắc bồ tát khác sao?”

“Không giống đâu.” Tôi lắc đầu: “Diệc Liên Chân dùng pháp dung linh để dung hợp bản thân và tượng bồ tát thành một thể, biến thành hắc bồ tát tà linh; còn linh hồn của chú sư này không hề dung hợp thành một thể với tượng thần, ông ta đưa bản thân phong ấn vào trong tượng thần, nhờ vào sự cầu khấn của đệ tử và tế máu duy trì linh hồn không bị diệt. Thế nên hai người đó về bản chất là không giống nhau.”

“Vậy, chúng ta đối phó với ông ta như thế nào?” Cô ấy hỏi.

“Sư huynh của lạt ma mời vị cao thủ đó mang theo tà thần đến miếu, là vì muốn giúp lạt ma phá bỏ phong ấn trên chiếc gương đồng.” Tôi nói: “Bây giờ lạt ma đang trên đường, ít nhất cũng phải đến miếu thì bọn họ mới có thể bắt đầu phá giải.”

“Vậy...có thể phá giải không?” Cô ấy nhìn tôi.

“Thần thông của tôi chỉ có thể cảm nhận và biết được chuyện đã xảy ra thôi.” Tôi nói: “Có thể phá được hay không thì thuộc vào chuyện tương lai, phải dùng quẻ mới có thể biết được.”

“Cậu đừng.” Cô ấy vội nói: “Tôi không hỏi nữa, lúc này không thể sinh ra biến số được.”

“Phong ấn của tôi không dễ phá được đâu.” Tôi nói: “Hơn nữa, nhất thời phong ấn bị phá thì chiếc gương đồng trong tay chúng ta sẽ có phản ứng. Đến lúc đó làm trận đấu pháp không gian, chỉ cần tốc độ của chúng ta đủ nhanh thi đấu mấy hiệp và chúng ta có thể kịp đến ngôi miếu đó rồi.”

“Ừ.” Cô ấy gật đầu.

Tôi mỉm cười bình thản: “Yên tâm đi.”

Cô ấy cũng bật cười, gật đầu thật mạnh: “Ừ!”

Tôi lấy chiếc gương đồng ở trong túi ra, đến bây giờ thì không nhìn thấy khí đen ở phía trên nữa, thay vào đó là một lớp kim quang nhàn nhạt. Chỉ cần kim quang vẫn còn thì chứng tỏ phong ấn vẫn không có vấn đề gì, nếu như kim quang biến mất, khí đen xuất hiện thì có nghĩa phong ấn đã bị phá giải rồi.

Tôi rất nhạy cảm với khí trường, một khi khí đen xuất hiện thì tôi có thể cảm nhận được.

Thế nên tôi không hề lo lắng.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, thu chiếc gương lại.

Ban trưa, chúng tôi đến sân bay, máy bay đã chuyển bị sẵn rồi.

Chúng tôi lên máy bay, bay về phía Dung Thành.

Sau hơn ba tiếng đồng hồ trên máy bay, hơn hai giờ chiều, chúng tôi đã đáp xuống sân bay Dung Thành.

Bình Luận (0)
Comment