Thầy Phong Thủy Thiếu Niên (Bản Dịch)

Chương 477 - Chương 477. Thất Tinh Tỏa Linh Trận

Chương 477. Thất Tinh Tỏa Linh Trận Chương 477. Thất Tinh Tỏa Linh Trận

Hơn bảy giờ sáng, chúng tôi đến tiểu trấn đó, tìm được một quán trọ và ở lại.

Chúng tôi ăn chút đồ rồi sau đó chuẩn bị ngồi thiền.

Đúng lúc này, tôi rùng mình một cái, vội lôi chiếc gương đồng ra xem, kim quang ở bên trên đã biến mất, khí đen lại xuất hiện.

Khả Nhi sà đến: “Thật sự đã phá được rồi à?”

Tôi suy nghĩ rồi bấm chỉ quyết, niệm chú: Ngũ hành cấm chế, lục hợp vi lao, sắc!

Niệm xong, dùng thủ quyết ấn vào chiếc gương đồng.

Khí đen lập tức biến mất, chiếc gương đồng lại bị phong ấn.

Tôi mang chiếc gương đồng đặt lên trên bàn, tập trung tinh thần, bấm chỉ quyết và ấn lên trên đất hai cái, đầu tiên bày một thái cực trận, tiếp đó liên tiếp hình dung ra bảy lá thất tinh tỏa linh phù, lần lượt bắn vào trong trận pháp.

Thất tinh tỏa linh trận lập tức hình thành một vòng xoáy linh khí không lớn nhưng lại có sức mạnh vô địch, bảo vệ cẩn mật cho chiếc gương đồng,

“Thiếu gia, đây là trận pháp gì vậy?” Khả Nhi hỏi rồi.

“Đây là thất tinh tỏa linh trận.” Tôi nói: “Là một loại cấm cố trận, có sức mạnh phong ấn rất mạnh. Đặt chiếc gương đồng vào trong trận pháp thì bọn chúng sẽ không còn cách nào để phá giải phong ấn.”

“Là như vậy hả...” Khả Nhi hiểu ra.

Tôi mỉm cười bình thản: “Không cần lo lắng nữa, ngồi thiền đi.”

“Vâng!” Cô ấy gật đầu.

Chúng tôi lên giường rồi ngồi thiền, lập tức nhập định.

Sau một canh giờ, giờ là hơn chín giờ sáng, bên ngoài trời đã sáng rồi.

Tôi mở mắt ra, thở dài một hơi, nội khí và thể lực hoàn toàn được hồi phục.

Tiếp đó, Khả Nhi cũng xuất định.

“Thế nào?” Tôi hỏi cô ấy.

Cô ấy mỉm cười với tôi: “Tràn đầy năng lượng và sức lực, có thể đi đánh nhau được rồi!”

Tôi bật cười: “Được, thu dọn đi rồi xuất phát!”

“Ừ!” Cô ấy đi xuống giường rồi bắt đầu thu dọn.

Tôi đi xuống giường đi đến bên cạnh chiếc bàn, quan sát chiếc gương đồng trong thất tinh tỏa linh trận, bên trên vẫn còn một lớp kim quang nhàn nhạt, phong ấn vẫn chắc chắn, không xuất hiện bất cứ vấn đề gì.

Tôi cảm thấy yên tâm, bấm chỉ quyết thu trận pháp, tôi cầm gương đồng lên rồi cất vào trong túi áo.

Khả Nhi mặc xong áo khoác ngòai rồi cầm chiếc áo lông vũ qua mặc lên cho tôi, tiếp đó cẩn thận chỉnh lại cổ áo cho tôi.

Trong lòng tôi chợt cảm thấy ấm áp, một tay ôm cô ấy vào lòng.

Khả Nhi ngây người: “Sao vậy?”

Tôi không nói gì, cúi đầu hôn lên môi cô ấy.

Khả Nhi đờ người, nhưng rất nhanh sau đó cô ấy ôm chặt lấy cổ tôi, say đắm quấn quýt lấy tôi..

Lúc này, ở phía xa vọng đến tiếng pháp hiệu réo rắt.

Trong lòng chợt có linh cảm, tôi dừng lại rồi quay đầu nhìn về phía núi tuyết ở bên ngoài cửa sổ.

Khả Nhi nhìn núi tuyết đó rồi lại nhìn tôi: “Thiếu gia, chúng ta đi thôi!”

Tôi quay lại hôn lên trên trán cô ấy một cái rồi mỉm cười với cô: “Đi thôi!”

“Ừm!” Cô ấy cũng cười.

Chúng tôi lập tức đi ra khỏi cửa, đi xuống lầu, rời khỏi quán trọ, nhanh như một bóng ma rời khỏi tiểu trấn, chạy về hướng núi tuyết.

Từ tiểu trấn đến Đạt Nhĩ Ba tự không đến năm mươi ki lô mét, chúng tôi không cần đến mười phút là đã đến nơi rồi.

Đạt Nhĩ Ba tự được xây ở trên núi tuyết, là một ngôi chùa miếu mật giáo rất nhỏ, chỉ có một điện chính, và một số phòng tăng lữ cũ nát nhỏ bé. Lúc chúng tôi chạy đến nơi đây thì bên trong rất yên ắng, không có một tiếng động nào, yên lặng một cách kỳ quái.

Khả Nhi không khỏi nhíu mày, hỏi nhỏ tôi: “Thiếu gia, sao không có động tĩnh gì vậy?”

Tôi cũng cảm thấy có gì đó không đúng, liền dùng thần thông để cảm nhận, nhưng lại không cảm nhận được gì. Quan sát kỹ đại điện của Đạt Nhĩ Ba tự thì chỉ thấy bên trên bị bao trùm một tầng khí đen nhàn nhạt, trong lớp khí đen đó xuất hiện một thứ ánh sáng màu xanh nhàn nhạt.

Tôi lập tức hiểu ra, thần thông của tôi đã bị ngăn chặn lại rồi.

Tôi tập trung tinh thần rồi lấy chiếc gương đồng ở trong túi áo ra, nhìn qua rồi đưa cho Khả Nhi, tiếp đó chỉ về chỗ xa xa: “Cậu chạy về phía này xa một chút, khi nào tôi bảo cậu quay lại đây thì cậu quay lại.”

“Được!” Bóng hình của cô ấy vù một cái, trong nháy mắt đã chạy ra xa hơn trăm mét, rồi dừng lại ở đó.

Quả nhiên, tôi lập tức có thể cảm nhận được tình hình ở trong đại điện.

Tôi bình tĩnh lại, sau khi nắm rõ được tình hình bên trong liền vẫy tay với Khả Nhi, ra hiệu bảo cô ấy chạy lại.

Khả Nhi nhanh như một bóng ma chạy về trước mặt tôi: “Thiếu gia, thế nào rồi?”

“Bọn chúng dùng tà thần đó, thông qua chiếc gương khác để dùng mật chú với tôi.” Tôi nói: “Tôi cầm chiếc gương đồng đó thì không thể dùng thần thông cảm nhận được bọn chúng, bây giờ tôi đã biết được tình hình trong đó rồi, đại điện phân thành ba tầng, mỗi tầng đều có kết giới và lạt ma, lạt ma đó và sư huynh của lạt ma và người được gọi là cao nhân...”

Bình Luận (0)
Comment