Thầy Phong Thủy Thiếu Niên (Bản Dịch)

Chương 493 - Chương 493. Anh Lừa Em

Chương 493. Anh Lừa Em Chương 493. Anh Lừa Em

“Yên tâm.” Cô ấy mỉm cười: “Không quên được đâu!”, “Không cần mang thứ gì đâu.” Tiểu Quân cũng dặn cô ấy: “Bọn chị mời dì Tô, mọi người đến là được.”

“Vâng!” Khả Nhi ôm cô ấy một cái: “Vậy em đi trước đây.”

Tiểu Quân bất lực: “Em ấy à...”

“Hê hê...” Khả Nhi bật cười, rồi đi đến mở cửa lên xe, hạ cửa sổ xe xuống rồi vẫy tay với chúng tôi: “Thiếu gia, chị tiểu Quân, ngày mai gặp lại nha!”

“Ngày mai gặp lại!” Chúng tôi nói lớn.

Cô ấy mỉm cười với chúng tôi rồi kéo cửa sổ xe lên, chiếc xe địa hình từ từ rời đi.

Tôi nhìn tiểu Quân: “Anh muốn ăn thịt nhúng.”

Cô ấy bật cười, gật đầu: “Ừ.”

Chúng tôi đi đến trước xe của cô ấy rồi mở cửa lên xe, rời khỏi sân bay.

Nửa tiếng sau, chúng tôi đến ăn thịt dê nhúng một quán thịt nhúng ở gần Tam Hoàn.

Hơn một tháng ở Nam Đảo, suốt ngày ăn hải sản, tôi nghĩ cái miệng của mình sắp phát điên rồi.

Sau khi nồi và rau được bưng lên, tôi cầm đũa lên rồi ăn như hổ báo.

Tiểu Quân vừa gắp thịt cho tôi, vừa lau mồ hôi cho tôi: “Đừng vội, cứ ăn từ từ...”

“Ừ.” Tôi gắp một gắp thịt rồi cho tọt vào miệng, vừa ăn vừa hỏi cô ấy: “Đúng rồi, An Vũ sao chưa đến vậy?”

“Tuần sau quán cà phê tiểu Ngư sẽ bắt đầu kinh doanh.” Cô ấy nói: “Em nói với An Vũ là hôm nay anh quay về thì em ấy nói là em ấy có chút việc nên không đến đón anh đợc, chiều mai em ấy sẽ đi đến núi Ngọc Tuyền luôn.”

Suy nghĩ của An Vũ giống với Khả Nhi, cô ấy không muốn làm kỳ đà cản mũi, muốn để tôi và tiểu Quân có thời gian riêng tư ngày hôm nay.

Đối với chuyện này, trong lòng tôi hiểu rõ.

Tôi hiểu ra liền mỉm cười rồi tiếp tục ăn miếng lớn.

Hai đĩa não trên, hai đĩa lườn, hai đĩa thịt đuôi ( những món này đều là bộ phận trên người con dê). Sau khi nhét sáu đĩa này vào trong bụng, tôi đã ợ lên một tiếng no nê rồi thở ra hơi dài, cái bụng đã cảm thấy thoải mái đi nhiều.

Tiếp đó, tôi và tiểu Quân nói chuyện bế quan.

“Mấy ngày nữa, anh muốn bế quan một thời gian.” Tôi nói: “Phải chăm chỉ tu luyện một chút.”

“Được.” Tiểu Quân lau mồ hôi cho tôi: “Anh giải quyết liên tiếp hai vụ rồi, nên phải nghỉ ngơi thôi.”

“Mật thuật của Ngô gia, ngoài mười hai kiếm quyết kim quang ra thì những thứ khác anh đã học được rồi.” Tôi nói: “Thời gian này ở Nam Đảo, ban ngày anh trị thương cho chị Đỗ Lăng, buổi tối thì tu luyện nội cảnh tam thánh đồ, kết quả sau một tháng không có một chút tiến bộ nào.”

“Không có một chút tiến bộ nào?” Cô ấy sững lại: “Sao lại như vậy?”

“Điều này có nghĩa là sự tu luyện của anh đã đến thời kỳ đình trệ rồi.” Tôi nói: “Thế nên lần này anh muốn đổi một loại phương pháp.”

“Đổi phương pháp nào?” Cô ấy hỏi.

“Lần trước bến quan ở Thông Châu, An Vũ giúp anh tu luyện được hóa thần linh quang.” Tôi nói: “Hóa thần linh quang này vô cùng thần kỳ, nó có thể đưa các loại bùa hóa thành trận pháp, dung hợp trên cơ thể của bản thân mình.”

“Thế nên?” Cô ấy đặt giấy lau xuống rồi chăm chú nhìn tôi.

“Nội cảnh tam thánh đồ cũng là trận pháp.” Tôi nói: “Trước đây anh có thể dùng ba trận pháp này để tu luyện, bây giờ lại không được nữa, em nói đây là tại sao?”

“Tại sao?” Cô ấy hỏi.

“Bởi vì sức mạnh không đủ.” Tôi nói: “Ba trận pháp này đối với người mới đầu như anh mà nói, uy lực vô cùng lớn, nhưng đối với anh của hiện tại thì rõ ràng không đủ ăn. Giống như thịt dê này vậy, lúc anh mười bốn tuổi chỉ có thể ăn hai đĩa, bây giờ em xem, sáu đĩa đã bị anh đánh bay đi rồi.”

“Ừ.” Cô ấy tỏ ra tán thành: “Có lý! Có thể thử mà.”

“Thế nên anh muốn, đợi sau khi quán cà phê của An Vũ ổn định rồi thì anh bắt đầu bế quan.” Tôi nhìn cô ấy: “Để em chăm sóc cho anh.”

“Được!” Cô ấy gật đầu.

Tôi lặng lẽ quan sát cô ấy hồi lâu rồi mỉm cười bình thản: “Anh ăn no rồi, chúng ta về nhà thôi.”

Chiều tà, chúng tôi quay về đến núi Ngọc Tuyền.

Sau khi bước vào phòng, tôi đưa tay khóa cửa lại, tắt điện thoại của hai chúng tôi, tiếp đó một tay ôm chặt lấy cô ấy, hôn cô ấy thật nồng nhiệt.

Tiểu Quân hưởng ứng lại với tôi, ánh mắt say đắm.

Trong lòng tôi ngày càng rạo rực, một tay bế bổng cô ấy lên rồi rảo bước đến phòng ngủ trên lầu, tiếp đó đặt cô ấy lên giường.

“Ngô Tranh, anh đợi đã...”

Tôi không đợi cô ấy nói xong, liền sà đến ép cô ấy xuống dưới thân mình.

Tiểu Quân cố gắng giữ bình tĩnh: “Ngô Tranh, đừng như vậy...chúng ta đã nói rồi...”

Tôi mặc kệ, cứ tiếp tục làm việc mình nên làm.

“Anh đừng như vậy...” Cô ấy cố kìm sự kích động trong lòng: “Thật sự không được...”

“Anh đã từng làm với Khả Nhi rồi...”

Thân người cô ấy khẽ run.

Tôi nhìn chằm chằm với cô ấy, đôi mắt đổ hoe: “Em còn kiêng kỵ điều gì nữa?”

Đôi mắt cô ấy ươn ướt, cố ngăn dòng nước mắt lại, không kháng cự nữa.

Bên ngoài không có dấu hiệu báo trước mà đột nhiên nổi lên trận gió to.

Tiếp đó sấm chớp đánh đùng đoàng.

Mọi thứ đến một cách đột ngột, dường như chúng tôi đã phạm vào điều cấm kỵ.

Tiểu Quân đột nhiên nhận thứ được điều gì đó vội ngăn tôi lại: “Không, anh lừa em!”

Nhưng không có tác dụng nữa.

Cô ấy nói điều gì cũng vô ích.

Tôi thực sự đã phát điên rồi.

Tôi mặc kệ tất cả...

Bình Luận (0)
Comment