“Ừ.” Cô ấy gật đầu.
Tôi quay người đi đến trung tâm của trận pháp, tĩnh tâm lại rồi tập trung tinh thần, điều kim quang đến tay trái, tay phải bấm chỉ quyết bày trận làm bùa, bày xong thất tinh tỏa linh trận, rồi nắm chặt trong tay.
Tiếp đó, tôi vung tay một cái, một luồng kim quang bay vào vị thái cực của cửu tinh tụ linh trận, ngay lập tức hóa thành một thất tinh tỏa linh trận mạnh mẽ.
Linh khí xung quanh nhanh chóng biến mất, khí trường của cửu tinh tụ linh trận phát sinh sự biến hóa cực lớn, từ một vòng xoáy linh khí xung thiên biến thành một đám linh khí hình bán nguyệt, vây quanh hai nghi vị thái cực, xoay tròn mạnh mẽ.
Cửu tinh tụ linh trận là trận pháp tụ tập linh khí, còn thất tinh tỏa linh trận là trận pháp phong ấn linh khí, hai thứ này kết hợp lại sẽ tạo ra một kết quả vượt xa dự đoán, tác dụng tụ linh của tụ linh trận sẽ mạnh hơn, còn sức phong ấn của tỏa linh trận cũng tăng lên cực đại.
Nhìn những luồng linh khí lớn ở xung quanh không ngừng bay đến tập trung lại, khiến tôi trở nên yên tâm, trút dài một hơi.
Khả Nhi không hề cảm thấy kỳ quá, dù sao cô ấy đã nhìn thấy bắc cực huyền vũ đại trận, cũng nhìn thấy tôi dùng cửu tinh tụ linh trận phá địa cung của hắc bồ tát rồi, khung cảnh trước mắt đối với cô ấy mà nói thì đây là cảnh tượng quá quen từ lâu.
Nhưng với hai vợ chồng họ Bạch thì đây là cảnh tượng họ nhìn thấy đầu tiên, hai người họ giống như lúc nhìn thấy cửu tinh tụ linh trận vào ban chiều, đều ngây người ra đó mà nhìn.
Tôi tĩnh tâm giây lát rồi nói lớn dặn họ: “Giải phong ấn trên tượng đá!”
“Dạ, vâng!” Lúc này hai người họ mới định thần lại, hai vợ chồng hít một hơi sâu, đồng thời ấn vào hai vai trái phải của tượng đá Bạch Vũ.
Tượng đá khẽ rung lên, tiếp đó bên trong phát ra một tiếng kêu thảm thiết đầy đau khổ của một cô gái.
“A!”
Khả Nhi nghe mà rùng mình.
Bạch Vũ kêu la rất thảm thiết, âm thanh đó, không chỉ riêng cô ấy mà ngay cả tôi nghe thấy cũng thấy đau lòng.
Bạch Uyển nghe thấy tiếng của con gái thì đôi mắt rơm rớm nước mắt: “Bạch Vũ! Con cố chịu một chút...cha mẹ đã mời thiếu gia Ngô gia đến cứu con rồi đây....”
Bạch Vũ không ngừng kêu la thảm thiết, dường như thân thể cô ấy bị xé toạc ra, nguyên thần đang bị thiêu đốt, sự đau khổ đó không có ngôn từ nào có thể hình dung ra được.
Bạch Trưởng Sinh cố ngăn dòng nước mắt: “Bạch Vũ! Cha mẹ đưa con ra ngoài, con hãy cố chịu đựng!!”
Nói xong, trên người hai người họ phát ra thứ bạch quang chói mắt.
Rào một tiếng, tượng đá Bạch Vũ lập tức vỡ tan tành.
Một người con gái tóc dài toàn thân là máu, ngã xuống đất rầm một cái, đau đớn túm lấy bộ tóc dài của mình, vừa hét lên thảm thiết, vừa không ngừng lăn lộn, trên người tỏa ra từng luồng khói đen.
Tôi nhíu mày, bấm chỉ quyết niệm chú phong linh: Ngũ hành cấm chế, lục hợp vi lao, sắc!
Niệm xong, tôi chỉ vào Bạch Vũ ở trên đất.
Bạch Vũ lập tức hoá thành một luồng lục quang, tôi chộp lấy nắm chặt trong tay.
Tôi chỉ cảm thấy một luồng yêu khí tiến vào trong cơ thể, cánh tay phải lập tức mất đi cảm giác, thân người rung mạnh, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra.
“Thiếu gia!” Khả Nhi hét lên kinh hãi.
Cô ấy xông vào trận pháp, muốn chạy đến đỡ lấy tôi.
“Đừng động vào tôi...” Tôi gắng sức nói: “Ra ngoài mau!”
Khả Nhi sững lại: “Nhưng cậu...”
“Cậu động vào tôi thì Bạch Vũ bị đánh cho tan biến ngay!” Tôi cố chịu sự đau đớn trên cơ thể: “Tôi không sao, cậu không cần lo, mau ra đi...”
“Ừ ừ, được rồi!” Khả Nhi do dự một lát, tiếp đó vù một cái lui ra khỏi thất tinh tỏa linh trận.
“Thiếu gia, cậu có sao không?” Bạch Uyển lo lắng hỏi.
Tôi không nói gì, cố gắng áp chế kim quang trong cơ thể, không để cho nó tấn công Bạch Vũ, tiếp đó đôi tay vung ra một cái, đưa lục quang phong ấn vào trong thất tinh tụ linh trận.
Lục quang đi vào trong trận pháp lập tức hóa thành Bạch Vũ.
Với sự phong ấn mạnh mẽ của thất tinh tỏa linht trận, cô ấy đã an tĩnh trở lại.
Tôi hít một hơi sâu rồi bình tĩnh lại, quan sát kỹ, lúc này mới nhìn rõ được dáng vẻ của cô ấy.
Đây đúng là một người con gái rất đẹp, người cô ấy trần trụi, thân người thanh mảnh, da dẻ trắng bóc, nhưng phần dưới eo của cô ấy đã bị chặt sống đi rồi, da thịt rớm máu. Cô ấy nằm trong trận pháp, hít thở yếu ớt khổ sở, đôi mắt diễm lệ sớm đã mất đi cái thần, vô hồn nhìn bầu trời cao, lồng ngực dường như không còn dấu hiệu của hơi thở, nhưng trong vết thương ở phần eo lại không ngừng chảy máu.
Bạch Vũ thực sự rất đẹp.
Nhưng chính vì như thế, tình trạng hiện tại của cô ấy khiến cho người ta không nhẫn tâm nhìn thẳng.
Quá thảm hại!
Thực sự quá thảm!
Thứ súc sinh Trần Đạo Hành nên xuống địa ngục!
Tôi đau xót nhắm mắt lại, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại, hít một hơi thật sâu rồi quay người nhìn về phía hai vợ chồng họ Bạch.