Chẳng mấy chốc, màn đêm đã buông xuống.
Sau khi xem phim xong, chúng tôi lại nói chuyện với nhau vài câu, thì đã đến lúc chị ấy nên quay về.
Tôi tiễn chị ấy đến cửa ra vào rồi nói với chị: “Sau khi về đến nhà thì gửi cho tôi định vị.”
“Cậu muốn đến nhà tôi à?” Chị ấy hỏi.
“Đừng hỏi nhiều như vậy.” Tôi nói: “Cứ làm theo lời tôi nói là được.”
“Vâng.” Chị ấy hiểu ra: “Tôi đến nơi sẽ gửi cho cậu!”
“Ừ.” Tôi khẽ cười: “Đi đi.”
“Ừm!” Chị ấy gật đầu rồi quay người rời đi.
Tôi đóng cửa lại rồi quay về phòng khách tắt tivi, rót một cốc nước rồi đi lên trên ban công, ngắm màn đêm phồn hoa ở bên ngoài, bắt đầu suy nghĩ chuyện làm thiếp theo.
Từ lúc đến Cát Sơn, tôi luôn cẩn thận tiến từng bước một, mục đích là vì không kinh động đến nữ âm dương sư đó. Truy linh hỏa không hề khó phá như bắt buộc phải nghiên cứu sách lược, chỉ một chút sơ suất nhỏ thôi là Phùng gia nhất định sẽ có người chết, nếu như vậy thì tôi có lỗi với Phùng Vân rồi.
Cách đây năm phút, cha mẹ của Trương Hiểu Dương đã mở miệng yêu cầu Phùng Viễn lấy mười phần trăm cổ phiếu của tập đoàn cảng vụ Cát Sơn làm sính lễ, bọn họ sẽ đồng ý gả Trương Hiểu Dương cho Phùng Viễn.
Phùng Viễn bị nữ âm dương sư khống chế tâm trí, không những đồng ý mà còn lấy thân phận tổng tài của tập đoàn hải vụ Cát Sơn ký một biên bản ghi nhớ chuyển nhượng quyền cổ phần tại Trương gia. Anh ấy đồng ý với cha mẹ của Trương Hiểu Dương rằng sáng mai họ sẽ ký thỏa thuận chính thức, nhanh chóng hoàn thành chuyển nhượng quyền cổ phần và mở cuộc họp báo, công bố tin này cho mọi người.
Tập đoàn cả vụ Cát Sơn là mạch máu của Phùng gia, có giá trị tài sản gần trăm tỷ, Trương Hiểu Dương gấp như vậy cho thấy cô ta đã bắt đầu sốt ruột cắt từng miếng thịt của Phùng gia rồi.
Đối diện với kết quả này thì anh trai Trương Hiểu Xuyên của cô ta đã lựa chọn mặc nhận.
Còn Trương Hiểu Nhã phẫn nộ vô cùng, nhưng chị ta không còn sức để thay đổi điều gì nữa.
Sau khi Phùng Viễn quay về nhà, anh ấy sẽ nó chuyện này cho hai vợ chồng Phùng Cường, mặc dù hai bác ấy biết con trai của mình trúng tà nhưng chuyện này liên quan đến sản nghiệp của Phùng gia, họ nghe được tin như thế này cũng sẽ nổi giận lôi đình, vụ cãi nhau này nhất định sẽ nổ ra.
Thứ tôi cần chính là kết quả như vậy.
Trước giờ Tý đêm nay, tôi hy vọng tất cả đều như những gì Trương Hiểu Dương muốn, mỗi bước của cô ta đều trở nên thuận lợi, được như ý. Như vậy thì nữ âm dương sư đó sẽ không nghi ngờ, cũng sẽ không kích hoạt linh hỏa trên người của người Phùng gia.
Nhất định vào giờ Tý phá truy linh hỏa, chỉ cần đến giờ Tý thì Chu Lâm quay lại biệt thự Phùng gia, trong mấy phút đó, tôi có thể phá được mồi lửa trên người của họ, như vậy tính mạng của người Phùn gia được bảo toàn.
Sau đó tôi có thể trực diện đọ sức với nữ âm dương sư một phen.
Thế nên giờ khắc này, bất luận Phùng gia có loạn lên bao nhiêu thì tôi cũng không quan tâm.
Tôi phải đợi, nhẫn nại đợi, lúc tôi phản đòn chính là vào giờ Tý.
Phá truy linh hỏa chính là vào đêm nay.
Trận quyết đấu của tôi và nữ âm dương sư cũng là vào đêm nay.
Tôi ngắm nhìn Cát Sơn phồn hoa, thở dài một hơi rồi uống nốt nước trong cốc, quay người phòng khách và đặt cốc xuống, cầm áo lên rồi rời khỏi khách sạn.
Tôi đó rồi, tôi muốn ăn cơm.
Ăn ở khách sạn thật nhạt nhẽo, lần này tôi muốn ra ngoài tự tìm chút gì đó ăn.
Tôi loanh quanh bên ngoài một lúc, cuối cùng chọn quán lẩu đầu cá, đi vào quán rồi tìm chỗ ngồi.
Bên trong quán trống vắng, không có khách nào khác.
Bà chủ quán rất nhiệt tình, cười niềm nở rảo bước đến, rồi hỏi tôi: “Xin chào, cậu đi một mình à?”
“Vâng.” Tôi nhìn các món ăn ở trên tường: “Ở đây chỉ có lẩu cá thôi ạ?”
“Đúng vậy!” Bà chủ nói: “Lẩu cá của nhà chúng tôi ngon vô cùng, bao đời nay rất có tiếng đấy!”
“Vâng.” Tôi nói: “Vậy cháu ăn cái này, cứ cho cháu cân rưỡi đầu cá đã, còn rau thì cô mang lên sau.”
“Được!”Bà chủ cười: “Đợi một chút, tôi sẽ mang lên luôn đây.”
Cô ấy mang lên cho tôi một ấm trà lúa mạch, rồi rót trà cho tôi, tiếp đó quay người rời đi.
Lúc này, tôi quay đầu lại nhìn thì thấy Phùng Vân cũng đến rồi, ông ấy đứng ở cửa với bộ mặt hổ thẹn không dám bước vào.
Tôi cười bất lực.
Phùng Vân do dự một lúc rồi đẩy cửa bước vào quán lẩu, bước đến rồi ngồi đối diện với tôi: “Thiếu gia, tôi ngày càng không hiểu bàn cờ này của cậu...cậu có thể nói rõ cho tôi không?”
“Không thể.” Tôi nhìn ông ấy: “Tin tôi thì ngài quay về; không tin tôi thì ngài tự làm lấy.”
“Tôi không phải không tin cậu.” Ông ấy nói: “Chỉ là lời nói đã nói ra thì không thể rút lại được. Bây giờ chuyện của Phùng Viễn và Trương Hiểu Dương làm ẫm ĩ như vậy, cả Cát Sơn đều biết cả rồi. Bây giờ nó và cha mẹ nó lại cãi nhau, tôi ở bên ngoài nghe thì ra là nó đã đem một phần mười cơ nghiệp của Phùng gia làm sính lễ cho Trương gia rồi. Cha nó vừa tức giận liền thổ huyết, mẹ nó cũng tức suýt nữa thì ngất đi. Thiếu gia, Phùng gia loạn lên thành ra thế này, lẽ nào cậu không ra tay à?”