Thầy Phong Thủy Thiếu Niên (Bản Dịch)

Chương 69 - Chương 69. Đoàn Kịch Ma

Chương 69. Đoàn Kịch Ma Chương 69. Đoàn Kịch Ma

Quỷ nữ nhìn thấy chúng tôi đã đi theo, cô ta quay người tiếp tục đi về phía trước dẫn đường.

Nơi sâu hun hút đó tối đen như mực, càng đi vào bên trong thì càng cảm thấy âm u đáng sợ. Trong đám cỏ dãy tường nhà đổ nát hai bên, dường như có vô số con mắt đang thầm dõi theo chúng tôi. Còn trong đêm đen không nhìn rõ đó, hình như không chỉ có một linh thể đang mai phục, chúng còn đang lẳng lặng quan sát chúng tôi để tìm cơ hội ra tay.

Cứ đi mãi như thế, Quách Thần Quân vô thức quay đầu lại nhìn.

“Đừng quay lại.” Tôi dịu dàng nói: “Đừng để ý đằng sau, nhìn về phía trước.”

“Tôi cảm thấy hình như có người ở đằng sau...” Chị ấy nói nhỏ.

“Đi đường buổi tối thì không được quay đầu lại.” Tôi nói: “Quay đầu lại dễ bị giật mình, giật mình thì lửa sẽ dễ tan, một khi dương hỏa tan thì những thứ ma quỷ âm tà sẽ không sợ chị nữa.”

“Nhưng mà đằng sau...”

“Mặc kệ đằng sau, cứ nhìn phía đằng trước.” Giọng nói của tôi rất kiên định: “Có tôi ở đây, ai cũng không dám bắt nạt chị!”

Chị ấy nhìn tôi đầy sâu xa, rồi lặng lẽ gật đầu.

Vai của chị kề sát vào tôi.

Chúng tôi tiếp tục đi về phía trước, đi theo quỷ nữ đến cuối con đường, rẽ sang bên rồi đi vào một cái sân. m khí ở đây còn nặng hơn nơi khác trong thôn rất nhiều, tôi có thể cảm thấy da thịt mình căng ra rất rõ ràng và cảm giác nhói đau lạnh buốt từng đợt, từng đợt.

Lúc này, quỷ nữ đã dừng lại, cô ta quay đầu lại, lẳng lặng nhìn tôi.

Cùng lúc đó, đằng sau cô ta xuất hiện hơn mười con quỷ cả nam lẫn nữ, trên người chúng mặc trang phục biểu diễn, trên mặt vẽ màu đen, có người áo xanh, có kẻ mặt hoa, còn có Sửu Nhi(*), trên người bọn họ toàn là máu, hơn chục đôi mắt không có lòng trắng giống như những hố đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào chúng tôi, khiến người ta sợ run cầm cập.

(*) Sửu Nhi: một vai diễn trong kinh kịch của Trung Quốc.

Tôi lập tức hiểu ra, thảo nào Cố Hiểu Đồng nó rằng sườn xám giấy hát Niệm Bạch cho chị ấy nghe, hóa ra những ma quỷ này chính là người hát kịch.

Bọn họ là đoàn kịch ma!

Tôi dùng dư quang nhìn ra phía sau lưng, ở cửa ra của sân cũng bị mấy con quỷ giữ rồi.

Những con quỷ này vừa nãy luôn đi theo chúng tôi. Bây giờ gan của chúng cũng không hề nhỏ.

Quách Thần Quân ôm cánh tay tôi theo bản năng.

Tôi không nghĩ ngợi gì liền ôm chị ấy vào lòng mình, dùng một tay ôm chặt.

Chị ấy nhìn tôi một cái rồi ôm chặt lấy tôi.

Lúc này sườn xám giấy đã xuất hiện.

Cô ta hiện hiện ở trước nhóm quỷ của đoàn kịch, lặng lặng nhìn Quách Thần Quân đang trong lòng tôi với bộ mặt không cam tâm.

Tôi bấm lôi quyết, mắt nhìn chằm chằm vào cô ta, tôi vô cùng lo lắng, nuốt nước bọt cái ực.

Nếu như thực sự cô ta xông đến vậy tôi phải làm sao? Đánh cho cô ta tiêu tan? Vậy Thành Thành cũng sẽ hồn phách tiêu tan, không đánh cô ta, vậy Quách Thần Quân phải làm sao? Tôi bỗng cảm thấy hối hận, vừa nãy vội vã đi vào thôn để làm gì? Tôi nên lấy ấn gỗ đào Thất Tinh ra trước! Như vậy, lúc sườn xám giấy dẫn đoàn kịch ma của cô ta xông đến thì ít nhất tôi cũng có thể bắt cô ta phong ấn vào trong ấn gỗ đào. Bây giờ thì hay rồi, ấn thì trong túi, hai tay thì một tay bấm lôi quyết, một tay ôm cô nương này, hoàn toàn không thể ra tay được.

Một trận gió âm thổi đến, mái tóc lù xù trước trán sườn xám giấy bị thổi rối tung.

Cô ta bất động, đoàn kịch ma cũng bất động.

Nhưng trên trán tôi lại đổ mồ hôi.

“Trong túi của tôi có ấn gỗ đào, chị lấy ra đi.” Mắt nhìn chằm chằm vào sườn xám giấy, miệng nói nhỏ với Quách Thần Quân.

“Ừ...” Chị ấy kéo khóa ra, đưa tay vào trong túi cặp của tôi, run lẩy bẩy sờ được ấn gỗ đào: “Là cái này à?”

Tôi không dám phân tâm: “Ấn này là thứ tôi dùng để làm bùa, bên trên có chu sa Thất Tinh, có thể trị được ma quỷ! Chị cầm lấy, lỡ như chút nữa bọn họ xông đến, chị thấy quỷ thì cứ lấy mà đập!”

Quách Thần Quân gật đầu thật mạnh: “Ừ.”

Nói xong, chị ấy nhìn về phía sườn xám giấy.

Sườn xám giấy phát hiện ra ấn gỗ đào đang trong tay của Quách Thần Quân, dường như cô ta bắt đầu do dự.

Đoàn kịch ma ở phía sau cô ta lại lần lượt lùi ra sau, chúng sợ ấn gỗ đào.

Quách Thần Quân căng thẳng nhìn bọn chúng. Bởi vì căng thẳng nên lồng ngực chị ấy phập phùng không ngừng, trên cổ và trên mặt toàn mồ hôi lạnh, chị ấy ôm chặt lấy tôi.

Sườn xám giấy do dự một lúc, cuối cùng cô ta nhìn tôi một cái, rồi cúi mặt, từ từ quỳ xuống.

Tôi và Quách Thần Quân đều sững lại.

Tiếp đó, đoàn kịch mà và con quỷ trông cửa sân cũng quỳ xuống.

“Ngô Tranh, bọn họ...” Quách Thần Quân khó hiểu.

Tôi cũng khó hiểu thế nên đã hỏi sườn xám giấy: “Cô có ý gì?”

Sườn xám giấy ngẩng đầu, cô ta dùng tôi mắt đen sì nhìn chúng tôi, mở miệng nói: “Đây... tôi... trước đây... tôi...”

Cô ấy nói rất chân thành nhưng tiếng nói của cô ấy lại giống như chiếc ghi âm bị rè, hoàn toàn không nghe được cô ta đang nói cái gì.

Tôi nhíu mày: “Cô nói cái gì?”

“Tôi... là.... đây...” Cô ta lại nói.

“Cô ta đang nói gì thế?” Quách Thần Quân không hiểu.

Tôi suy nghĩ rồi liền hiểu ra: “Trước khi chết cô ta bị người ta cho uống thuốc độc bị câm, sau khi chết thì bị người ta phong ấn, thế nên rất khó nói câu hoàn chỉnh.”

“Thảo nào Cố Hiểu Đồng nói là nghe không rõ.” Quách Thần Quân nhìn sườn xám giấy: “Thì ra cô ta không nói được...”

Sườn xám giấy nghe thấy lời của chúng tôi, lặng lẽ gật đầu.

“Cô muốn nhờ tôi giúp cô?” Tôi hỏi cô ta.

Cô ta lại gật gật đầu, tiếp đó tự chỉ vào miệng mình, ý muốn nói cậu nghĩ cách cho tôi nói được trước đã.

Tôi do dự, giúp cô ta nói được không phải chuyện khó, dùng phù Thông Linh bày trận pháp là được. Như vấn đề ở đây là bày trận sẽ phải buông Quách Thần Quân ra, lỡ như bọn họ nhân cô hội này xông đến, vậy thì phải làm sao? Sườn xám giấy thấy được sự lo lắng của tôi, cô ta chỉ vào Quách Thần Quân, rồi lại chỉ vào bản thân, lắc lắc đầu.

“Cô ta... có ý gì vậy?’ Quách Thần Quân không hiểu.

Tôi đã hiểu ra rồi: “Cô ta nói xin tôi hãy yên tâm, cô ta sẽ không cướp mất cơ thể của chị đâu.”

Quách Thần Quân nhìn tôi: “Vậy cậu giúp cô ta đi.”

“Chị không sợ tôi vừa bỏ tay ra thì cô ta sẽ động thủ à?” Tôi hỏi.

Quách Thần Quân quay đầu lại nhìn sườn xám giấy, do dự một lúc rồi nói: “Cô ta đã nói không làm hại tôi nữa, tôi nghĩ... cô ta sẽ không nuốt lời, cậu đi giúp cô ta đi.”

“Nhưng cô ta là quỷ, hơn nữa là oán quỷ đấy.” Tôi nhìn chị ấy: “Chị thật sự không sợ à?”

“Chúng ta đến đây để hiểu rõ hình hình của cô ta, không phải sao?” Chị nhìn tôi: “Phải mạo hiểm một chút, có cậu ở đây thì tôi không sợ.”

Người có mệnh Thủy chính là như vậy, gặp chuyện nhỏ thì do dự, còn gặp chuyện lớn thì rất quả quyết. Hơn nữa giác quan thứ sáu của họ rất mạnh, thế nên những quyết định trong giây phút quan trọng luôn chính xác.

Tôi trầm tư giây lát rồi quyết định nghe chị ấy.

Tôi từ từ buông tay khỏi eo, rồi kéo lấy tay chị ấy, tôi nghiêm khắc cảnh cáo sườn xám giấy: “Tôi có thể giúp cô nói được nhưng trong lúc tôi bày trận, nếu như các người dám động vào một sợi tóc chị ấy thì tôi sẽ cho tất cả các người hồn phi phách tán!”

Ánh mắt chị say đắm, cắn nhẹ môi, chứ thế nhìn tôi.

Sườn xám giấy đang quỳ dưới đất gật gật đầu thể hiện sự đồng ý.

Tôi buông Quách Thần Quân ra, rồi đi đến trước mặt sườn xám giấy, quỳ một chân xuống đát, tập trung tinh thần rồi bấm ngón tay điểm lên mặt đất, tiếp đó bắt đầu làm phù Thông Linh, miệng niệm chú: “ m dương hữu giới, chân linh bất cấm, sắc!”

Niệm xong, tôi đưa ấn vào, đã làm xong bùa.

Hai tay tôi vừa rời ra thì thái cực đồ màu vàng nhạt từ từ xuất hiện.

Cho trận Thông Linh vào trận Thái Cực, chúng dung hòa vào nhau biến thành trận Thông Linh. Chỉ cần sườn xám giấy bước vào trong trận, không chỉ có thể nói chuyện được mà trận Thái Cực còn có thể gột bỏ quỷ khí trên người cô ta, khiến cô ta khôi phục được dáng vẻ khi còn sống.

Tôi nhìn sườn xám giấy, rồi lùi lại bên Quách Thần Quân, nắm chặt lấy tay chị ấy.

Sườn xám giấy từ từ đứng dậy, rồi bay vào trong trận pháp, lập tức sườn xám giấy trên người cô ta biến mất, trở thành một thiếu phụ kiều diễm ăn mặc lịch sự. Trên người cô ta cũng mặc một chiếc sườn xám, mái tóc thịnh hành thời đại Dân Quốc, đôi lông mày kẻ đen, mắt hạnh mũi cong, môi đỏ răng trắng, vầng trán phảng phất sự u buồn.

Hai chúng tôi không khỏi sững sờ, cảm thấy sườn xám giấy này khi còn sống thực sự là một mỹ nữ.

Cô ta nhìn trên người mình, cảm thấy vui lạ thường, vội quay người vẫy nhóm quỷ kia lại: “Mọi người mau đến đay, mau đến đây...”

Lũ ma quỷ nghe thấy lời của cô ta liền vội vàng đứng dậy, chen lấn nhau bay vào trong trận pháp. Từng người, từng người một khôi phục lại bộ dạng ban đầu.

Lúc này chúng tôi đã được nhìn rõ, bọn họ thực sự là một đoàn kịch, có nam có nữ, hợp lại cũng khoảng hơn hai mươi người, bọn họ đều là những người trẻ tuổi. Sau khi khôi phục trở về bộ dạng ban đầu, từng người một kéo lấy tay sườn xám giấy, vui mừng đến mức nước mắt cứ tuôn rơi.

“Bà chủ Mạnh, tôi nói được rồi!”

“Bà chủ Mạnh, tôi cũng nói được rồi!”

....

Quỷ nữ dẫn đường cho chúng tôi lúc nãy, bây giờ cũng trở lại bộ dạng khi còn sống, cô ta là một thiếu nữ rất thanh tú, cũng mặc trên người chiếc sườn xám. Cô ấy sờ lên mặt mình, vui sướng nói với sườn xám giấy: “Sư tỷ, em có thể nói rồi, em lại biến thành bộ dạng con người rồi...”

Sườn xám giấy rơi lệ, rồi người thiếu nữ đó cũng khóc, nhóm quỷ của đoàn kịch òa khóc nức nở.

Tôi và Quách Thần Quân lặng lẽ nhìn bọn họ, trong lòng không khỏi bùi ngùi xúc động.

Lênh đênh hồng trần say mộng chết, sơn thôn vắng lặng quỷ khóc đêm.

Thế giới này chưa từng đơn độc một phía, chỉ là những người hữu duyên hiểu được những điều này quá ít.

Tôi ôm Quách Thần Quân vào lòng, chị ấy nhẹ nhàng ôm tôi.

Xem ra chuyện này phải giải quyết theo lối khác rồi.

Bình Luận (0)
Comment