Thầy Phong Thủy Thiếu Niên (Bản Dịch)

Chương 70 - Chương 70. Mạnh Tiểu Nham

Chương 70. Mạnh Tiểu Nham Chương 70. Mạnh Tiểu Nham

Nhóm quỷ khóc rất lâu, lúc này mới dần dần bình tĩnh trở lại.

Sườn xám giấy dẫn theo bọn họ, rồi một lần nữa quỳ trước chúng tôi.

“Cảm ơn đại sư!” Cô ta cảm kích.

“Cảm ơn đại sư!” Nhóm quỷ đồng thanh.

Tôi buông Quách Thần Quân ra rồi kéo lấy tay chị ấy: “Không cần khách sáo, mọi người đứng hết lên đi.”

Lúc này sườn xám giấy cùng nhóm quỷ mới đứng hết lên.

Tôi nhìn sườn xám giấy, hỏi cô ta: “Tôi nên gọi cô là gì?”

“Tôi là Mạnh Tiểu Nham.” Cô ta đáp: “Tôi sinh năm 1913 thời đại Dân Quốc, là một người hát kịch, bọn họ với tôi là người cùng trong một đoàn kịch, đều là sư huynh, sư đệ của tôi cả.”

“Ừ...” Tôi gật đầu: “Tại sao mọi người chết ở đây? Và tại sao lại muốn hại Cố Hiểu Đồng?”

Mạnh Tiểu Nham trầm mặc giây lát rồi thở dài một hơi: “Tôi vốn không muốn hại người, chuyện này nói ra rất dài, mời đại sư nghe tôi kể chi tiết đầu đuôi sự tình...”

Tôi gật đầu: “Được.”

“Sao cô ta lại trở nên dịu dàng như thế?” Quách Thần Quân hỏi nhỏ tôi.

“Trận pháp tạm thời ôn hòa được oán khí của cô ta.” Tôi nói nhỏ: “Oán khí tiêu tan thì cô ta sẽ tự nhiên khôi phục được tính khí hồi còn sống.”

Chị ấy thở phào nhẹ nhõm: “Hiểu rồi...”

Tôi nhìn Mạnh Tiểu Nham: “Bà chủ Mạnh, xin mời.”

Mạnh Tiểu Nham nhẹ nhàng thở dài một hơi: “ Tôi vốn là nhân sĩ(*) ở Thượng Kinh, từ nhỏ cha mẹ mất sớm, rất may tôi được một người nhận nuôi, đã cứu được tính mạng của tôi. Mặc dù sư phụ của tôi là người trong đạo môn nhưng bẩm sinh thích đánh bạc, lại nghiện hút, ở độ ngoài 40 tuổi thì mất. Lúc lâm chung, ông ấy đã giao tôi cho một người bạn chí thân của ông. Nhưng sau khi người đó mai táng sư phụ tôi xong thì ngày thứ hai ông ta liền bán tôi vào một đoàn kịch, ông ta bán tôi được 10 đồng bạc rồi cầm số tiền đó rời đi mất...”

(*)Nhân sĩ : Người có tên tuổi, mọi người đều biết.

Tôi hiểu ra: “Thảo nào cô hiểu được sinh hồn đoạt xá pháp, thì ra là cô học từ sư phụ.”

Mạnh Tiểu Nham gật gật đầu rồi tiếp tục kể: “Tôi học kịch bảy năm trong đoàn kịch, mười chín tuổi được lên sân khấu hát kịch, rất nhanh sau đó tôi cũng có chút tiếng tăm. Hai mươi ba tuổi tôi rời khỏi đoàn kịch, dẫn theo huynh đệ của mình lập thành một đoàn kịch của riêng mình,tiếp đó chúng tôi rời khỏi Thượng Kinh đi đến Kim Lăng. Ở đó tôi trở thành Giác Nhi(*)...”

(*) Giác Nhi : Một vai hát trong kinh kịch.

Cô thiếu nữ ở phía sau cô ta cúi đầu xuống, lẳng lặng khóc thầm, dường như cô ta đang nhớ lại chuyện xưa.

Mạnh Tiểu Nham cười chua chát: “Lúc đó tôi đã nổi tiếng, thật sự rất nổi tiếng, nhưng ai mà nghĩ rằng năm tốt đẹp đó lại ngắn ngủi như vậy. Không lâu sau, quân Nhật tiến vào nước ta, thiên hạ đại loạn, người ở thành Kim Lăng bàng hoàng lo sợ. Hồi đó có một người để ý đến tôi, anh ấy muốn dẫn tôi đến Tứ Xuyên để tránh cường đạo.”

Cô ấy nhìn nhóm quỷ ở đằng sau mình: “Tôi không nỡ rời xa các huynh đệ của tôi thế nên tôi nói với anh ấy là tôi có thể đi cùng anh ấy nhưng sư huynh, sư đệ của tôi nhất định phải đi cùng.”

Cô thiếu nữ kia giàn giụa nước mắt quỳ xuống trước Mạnh Tiểu Nham: “Sư tỷ...”

Mấy con quỷ khác cũng quỳ theo, con nào cũng nước mắt chứa chan: “Bà chủ Mạnh, là do chúng tôi làm liên lụy đến cô…”

Mạnh Tiểu Nham cười: “Đừng khóc nữa, đang trước mặt đại sư và thiếu gia (*) Quách gia thế này, lại khiến mọi người cười cho.”

(*) Ở đây Quách Thần Quân đang dùng phù Thay Thế nên những quỷ này mới nói là “thiếu gia”.

“Mọi người đều biết trong lòng chị rất oan ức, chị vì bọn em mà phải nương thân vào Phùng Tham Nghị.” Cô thiếu nữ kia vừa khóc vừa nói: “Nếu không phải do bọn em thì Phùng Tham Nghị không để lại chị ở Ninh Châu. Nếu như không phải vì bảo vệ mọi người thì chị cũng không bị người của Tôn gia hại chết. Sư tỷ, chính chúng em đã hại chị...”

Nhóm quỷ ôm mặt khóc than.

Mạnh Tiểu Nham đỡ cô thiếu nữ kia đứng dậy, tiếp đó dịu dàng nói với mọi người: “Đều đứng lên hết đi, không được khóc, đây là số mệnh của tôi, tôi không trách mọi người.”

Cô ta càng nói như vậy, trong lòng nhóm quỷ càng bứt rứt, khóc càng to.

Bọn họ đều chết rất oan uổng, nhưng Mạh Tiểu Nham còn oan ức hơn, hơn nữa cô ta còn chết thảm nhất, thế nên bọn họ đều cảm thấy bản thân mình có lỗi với bà chủ Mạnh. Những cảm xúc này đã đè nén trong lòng họ hơn 80 năm rồi. Bây giờ không dễ dàng gì có thể nói ra, và giờ đây những cảm xúc đó đã được thể hiện ra một cách tự nhiên.

Mạnh Tiểu Nham khuyên không nổi bọn họ, cô ta thở dài một hơi rồi hai dòng lệ cũng tuôn rơi.

Tôi tò mò hỏi cô ta: “Bà chủ Mạnh, rốt cuộc về sau các người đã gặp phải chuyện gì? Rốt cuộc bị ai hại chết, sau đó được mai táng ở đâu?”

Mạnh Tiểu Nham nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt, điều chỉnh lại cảm xúc của mình: “Sau khi chúng tôi rời khỏi Kim Lăng, đầu tiên chúng tôi đi về hướng Nam, tiếp đó là hướng Tây, chuẩn bị đi đến Tứ Xuyên. Sau khi đến Ninh Châu, chúng tôi gặp phải máy bay ném bom, người đàn ông ấy nói dẫn theo đoàn kịch là một sự liên lụy, nói rằng bỏ ra phí giải thể, bảo tôi giải thể đoàn kịch đi, rồi một mình đi với anh ấy vào Tứ Xuyên. Tôi không đồng ý, trong lúc tức giận, anh ấy đã bỏ lại chúng tôi, một mình anh ấy lên máy bay do cơ quan chính phủ phái tới, rồi bay đi mất.”

Cô ta cố ngăn lại dòng nước mắt, hít lấy một hơi thật sâu: “Sau khi anh ấy đi mất, tôi liền dẫn đoàn kịch đi về phía Nam, muốn đi đến Côn Thành để nương nhờ một người sư huynh của tôi. Máy bay đã ném bom phá hỏng đường sắt, đường bộ cũng không an toàn, thế nên chúng tôi chỉ có thế đi đường núi. Đêm hôm đó, lúc chúng tôi đi qua nơi này thì bị người dân ở núi này cướp. Tôi nói với bọn họ, tiền thì chúng tôi không cần, chúng tôi sẽ cho các người hết, chỉ xin các người để lại cho chúng tôi một ít lương thực và thả chúng tôi đi. Nhưng bọn họ hầu như không nghe, bọn họ cướp, rồi lôi chúng tôi vào trong một thôn, bắt chúng tôi chờ đợi bị xử lý.”

Cô ta lau nước mắt, nhìn tôi: “Thôn đó tên là trại Tôn Gia, tất cả người trong thôn đều mang họ Tôn, tộc trưởng của bọn chúng là Tôn Kim Phát, mọi người đều gọi ông ta là Nhị gia. Tên Tôn Kim Phát này là một tên háo sắc. Sau khi nhìn thấy tôi, ông ta liền nổi cơn thèm khát, nói với tôi rằng chỉ cần chúng tôi hát kịch cho bọn họ ba ngày, sau đó tôi phục vụ ông ta ba ngày thì ông ta không những không làm khó chúng tôi mà còn phái người bảo vệ chúng tôi đi đến Côn Thành. Tôi không đồng ý thì ông ta bắt đầu sai người đánh người của chúng tôi, lại còn không cho chúng tôi ăn cơm, uống nước. Giằng co với nhau được hai ngày thì tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể đồng ý với ông ta...”

Cô ta buồn bã nhìn chúng tôi, nước mắt chứa chan: “Đêm hôm đó, tôi đã bị ông ta... bị ông ta làm nhục...”

Tôi nghe thấy vậy, trong lòng liền kích động.

Quách Thần Quân cũng không chịu đựng nổi, thở dài một hơi.

Nhóm quỷ ở sau Mạnh Tiểu Nham khóc không thành tiếng.

Sau khi trầm mặc hồi lâu, tôi hít một hơi sâu rồi hỏi cô ấy: “Vậy... sau đó thì sao?”

“Sau đó, chúng tôi hát kịch cho bọn họ ba ngày.” Mạnh Tiểu Nham đau lòng nói: “Nhưng tên Tôn Kim Phát nói mà không giữ lời, không những tráo trở không cho chúng tôi đi. Trong một đêm nọ hắn còn cưỡng hiếp sư muội Như Nguyệt của tôi, còn những người dân trong thôn cũng biến thành những lũ súc vật, bọn chúng muốn làm nhục những cô gái khác trong đoàn kịch chúng tôi. Nhìn thấy con gái trong đoàn kịch bị người khác làm nhục, đám đàn ông không thể giương mắt bàng quan, họ đã đánh nhau với người trong thôn, nhưng sức yếu không địch lại kẻ mạnh, họ đã bị người trong thôn đánh ngã nhào xuống đất, rồi lũ cầm thú đó đã làm nhục tỷ muội chúng tôi trước mặt họ...”

“A...” Một quỷ nam gào khóc, rồi tự đập vào ngực mình trách móc: “Là do chúng tôi vô dụng! Là do chúng tôi vô dụng!

Cậu ta gào khóc như vậy, những cô quỷ nữ kia cũng khóc càng thương tâm.

“Sau đó thì sao?” Tôi nhìn Mạnh Tiểu Nham: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Mạnh Tiểu Nham không khóc nữa, cô ấy cười lạnh lùng: “Sau đó à? Sau đó trời sáng thì tên Tôn Kim Phát quay lại, ông ta đã kể cho tôi nghe chuyện tốt mà bọn họ đã làm, kể ông ta đã làm nhục sư muội Như Nguyệt như thế nào, kể những tên trong thôn đã làm nhục tỷ muội của tôi ra sao, kể bọn họ đã đánh cho sư huynh, sư đệ của tôi gãy tay, gãy chân, nôn ra máu tươi như nào. Tôi nghe xong liền muốn liều mạng với ông ta, nhưng tôi không đánh lại được ông ta, ông ta ép tôi xuống, đắc ý bóp lấy cổ tôi, ông ta vừa làm nhục tôi, vừa nói các người vẫn muốn đi sao? Đêm hôm đó tao đã giết chết lũ đàn ông đó, phân phát những nữ người phụ nữ đó cho người trong thôn để làm vợ, còn mày thì làm vợ lẽ của tao!”

Cô ấy nhìn hai chúng tôi: “Nếu như hai người là tôi thì hai người sẽ làm thế nào?”

Quách Thần Quân không nói gì, chị ấy ngẩng đầu nhìn tôi.

“Tôi sẽ dùng thuật tiêu diệt hết toàn tộc của bọn họ.” Tôi thờ ơ nói.

Mạnh Tiểu Nham cười đầy u uất: “Thầy nói đúng, tôi cũng nghĩ như vậy...”

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu: “Hiểu rồi...”

Bình Luận (0)
Comment