Chạng vạng, chuyến bay về Thượng Kinh của tôi hạ cánh.
Nhìn thấy lão Triệu, tôi giới thiệu Quách Thần Quân cho anh ấy, hàn huyên mấy câu, Quân tiểu thư lên xe Lý Tĩnh đi trước.
Sau đó, tôi cũng lên xe lão Triệu, rời khỏi sân bay.
“Thiếu gia, Quách tiểu thư tính tình không tệ.” Lão Triệu không nhịn được khen ngợi: “Nhìn khí chất đó, vóc người đó, gương mặt, chậc chậc chậc, thật hoàn mỹ! Mắt nhìn của thiếu gia thật tốt, cô bạn gái này, điểm tuyệt đối!”
Tôi hiểu ý anh ấy, cười một tiếng, hỏi: “Anh nói thế nào với bác Châu?”
“Tôi nói để họ chờ ở nhà, tôi tới đón cậu, trực tiếp đến nhà ông ấy.” Lão Triệu nhìn tôi: “Thiếu gia, cậu vừa xong việc trở về, có phải nên nghỉ ngơi mấy hôm không? Liên tục làm việc như vậy, có được không?”
“Cứu người quan trọng.” Tôi nói: “Bác Châu cũng nói mạng người quan trọng, chuyện này có lẽ không nhỏ. Chúng ta xem trước tình hình thế nào, sức khỏe em cũng không vấn đề.”
“Được.” Lão Triệu vừa nói vừa lấy trong túi ra hộp gỗ lim tinh xảo, đưa cho tôi: “Thiếu gia, cậu nhìn một chút đi.”
“Đây là cái gì?” Tôi nhận lấy.
”Là khối tử liêu kia, vừa mài lại xong.” Lão Triệu cười một tiếng: “Cậu thấy thế nào, nếu không hài lòng, chúng tôi lại mài thêm một chút.”
Tôi giật mình, mở hộp gỗ lim ra.
Khổi tử liêu qua mài giũa, đã biến thành một mặt dây chuyền ngọc màu ngọc bích, vô cùng đẹp, hình dạng tiên nữ bay lên trời trước đây được giữ nguyên, bây giờ nhìn dường như còn sống động hơn, xinh đẹp động lòng người.
“Thế nào? Cũng được chứ?” Lão Triệu hỏi.
“Thật đẹp.” Trong lòng tôi cảm khái: “Đây mới là cô ấy…”
“Ha ha, tôi đã nói rồi, chắc chắn cậu sẽ thích.” Lão Triệu cười nói: “Đeo lên đi.”
“Anh Phi, cảm ơn.” Tôi cảm kích nói.
“Thiếu gia, cậu nhất định không được nói với tôi câu này.” Anh ấy nói: “Mạng của tôi cũng là do cậu cứu về, làm cho cậu bất kể chuyện gì đều là đương nhiên, nếu nhắc đến chữ đó, chúng ta lại xa cách mất rồi.”
Tôi vui vẻ cười một tiếng: “Được.”
Tôi đeo miếng ngọc lên, hơi lạnh xông đến thanh tỉnh, trong lòng vô hình chung cảm thấy ổn định hơn nhiều.
Lúc này, điện thoại của lão Triệu reo lên.
Lão Triệu cầm lên nhìn, nhỏ giọng nói: “Là bác Châu.”
Tôi gật đầu, tỏ ý bảo anh ấy nghe điện thoại.
Lão Triệu nghe máy nói: “Alo, bác Châu.”
“Triệu Phi, đón được thiếu gia chưa?” Châu Thanh lo lắng hỏi.
“Đón được rồi, chúng tôi mới ra khỏi sân bay, đang trên đường về.” Lão Triệu nói.
Châu Thanh thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt, vất vả cho cậu rồi, vất vả thiếu gia! Chúng tôi ở cửa chờ, nghênh đón thiếu gia.”
“Được.” Lão Triệu cúp máy.
“Xem ra chuyện không nhỏ.” Anh ấy nói: “Cậu nghe ra không, ông bác này sắp phát hỏa rồi.”
“Hình như có chút.” Tôi cầm chai nước, mở nắp uống một ngụm, hỏi lão Triệu: “Khả Nhi đang đi làm sao?”
“Con bé đó hả, sớm đã đi làm rồi.” Lão Triệu nói: “Trước đó vài ngày không phải cùng cậu đi Vinh Dương sao? Hôm trở lại đã tới luôn cửa hàng, tôi bảo cho con bé chơi thêm hai ngày nữa, nó lại nói không vui, vẫn là làm việc thực tế hơn. Sao thế? Tôi gọi con bé tới?”
“Nếu cậu ấy theo em ra ngoài, có trễ nải chuyện trong tiệm anh không?” Tôi hỏi.
“Không đâu.” Lão Triệu cười một tiếng: “Tôi và Hắc Tử nói với nhau rồi, khi nào Khả Nhi theo cậu ra ngoài, sẽ để Hứa Tiệp đến trông coi cửa hàng giúp tôi. Con bé đó cơ trí thạo việc, có con bé, làm ăn cũng không trễ nải đâu.”
Tôi gật gật đầu: “Được, vậy xem tình hình thế nào.”
“Được.” Lão Triệu cầm điện thoại lên, gọi cho Khả Nhi, mở loa ngoài: “Khả Nhi, bỏ hết việc đang làm lại, thu dọn đồ ở nhà đợi lệnh, thiếu gia lật thẻ của cô.”
“Được!” Khả Nhi hưng phấn không thôi: “Thiếu gia đã về rồi? Có phải đang ở cạnh anh không?”
“Đang ở cạnh đây.” Lão Triệu cười với tôi.
“Được, anh nói với thiếu gia, giờ em sẽ về nhà chuẩn bị, tắm rửa sạch sẽ chờ thiếu gia lâm hạnh, ha ha ha…”
Lão Triệu cười: “Được rồi được rồi, chờ điện thoại đi.”
“Được rồi!”
Lão Triệu tắt máy, nhìn tôi: “Cậu nghe thấy chưa? Vui chết được rồi!”
Tôi bật cười.
Có Khả Nhi, trong lòng tôi cũng chắc chắn hơn.
Nửa giờ sau, trời tối hẳn, chúng tôi cũng đến nơi.
Lão Triệu dừng xe, hai chúng tôi xuống xe, Châu Thanh ở cửa viện nhìn thấy, mang theo một người đàn ông ông tầm 40 tuổi ra đón.
“Thiếu gia, khổ cực cho cậu rồi.” Châu Thanh bắt tay tôi.
“Không sao.” Tôi nhàn nhạt nói.
Châu Thanh bắt tay lão Triệu, nói cảm ơn, sau đó giới thiệu chúng tôi: “Thiếu gia, lão Triệu, đây là cậu sinh viên của tôi, tên là Lý Xuyên, người tỉnh Chiết(*), chủ một xí nghiệp. Lý Xuyên, vị này là anh Phi, vị này là Ngô Tranh thiếu gia mà thầy đã nói với em!”
(*) Tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc.