Chương 4845: Thiên mệnh luận! (2)
Chương 4845: Thiên mệnh luận! (2)Chương 4845: Thiên mệnh luận! (2)
- Ta lại hỏi ngươi, nếu vị Vĩnh Hằng chi chủ của Vĩnh Hằng quốc độ muốn
giết ngươi, hắn có thể trực tiếp xuyên qua vách tường vũ trụ, đi tới trước mặt ngươi. Khi đó ngươi có thể sống được không?
Dương Diệp nhìn về phía Hoang Đế.
- Vì sao hắn không làm như vậy?
Hoang Đế nói:
- Muốn biết à?
Dương Diệp gật đầu.
Hoang Đế nói:
- Bởi vì ngươi vẫn chưa đáng để hắn để vào mắt. Giống như trong thế tục vậy, ngươi nói, một quốc vương sẽ tới bắt một tên trộm vặt à?Dương Diệp nói:
- Nói như vậy, là ta quá yếu?
Hoang Đế lắc đầu.
- Cũng không hoàn toàn, chính yếu là sự chú ý của bọn họ đặt ở trênI người Hoang tộc ta. Nếu không phải Hoang tộc ta phía trước chống đỡ, ngươi đã chết một vạn lần rồi!
Dương Diệp lắc đầu.
- Tiền bối đi thẳcng vào vấn đề đi!
Hoang Đế đứng lên, hắn nhìn vê phía dưới.
Hoang Đế nói khẽ;
- Ngươi có biết cái gì gọi là trách nhiệm chứ?
Dương Diệp gật đầu.
Hoang Đế nói:
- Trách nhiệm của ta chính là thủ hộ Hoang giới, thủ hộ những người này. Về phân năm đó phát động xâm lược Vĩnh Hằng quốc độ, nguyên nhân chân chính không như ngươi nghĩ đâu. Nói cũng vô dụng. Yêu cầu của ta rất đơn giản, trong tương lai không lâu, ví dụ như sau khi ta không còn, nếu Hoang tộc có khó khăn, ngươi ra tay giúp đỡ Hoang tộc. Tuy ngươi hiện tại vẫn yếu đuối, nhưng không có nghĩa là là ngươi sau này cũng vậy.
Dương Diệp nghĩ nghĩ một chút, sau đó nói:
- Được!
Hoang Doanhlà bằng hữu của hắn, ngày sau nếu Hoang Doanh gặp nạn, hắn sẽ không thể giúp.
Hoang Đế nhìn về phía Dương Diệp. - Lúc trước ở bí cảnh của chiến trường thái cổ, dĩ muốn giết ngươi, là vì ngươi tiếp xúc với tiểu gia hỏa kia và Linh tổ. Theo ta, ngươi có thể chính là người của Vĩnh Hằng quốc độ. Nếu là người của Vĩnh Hằng quốc độ, đứng trên lập trường của ta, để giảm bớt phiên phức ngày sau, muốn giết ngươi cũng là bình thường. Có điều hiện tại, nếu ngươi là bạn của Hoang Doanh, quan hệ với Hoang tộc ta cũng không tồi, có thêm bằng hữu tất nhiên là tốt hơn so với có thêm một kẻ địch.
Dương Diệp nhìn Hoang Đế.
- Ngươi và ta nghĩ không giống nhau.
Cường giải
Người trước mặt này, tuyệt đối là một trong mấy người mạnh nhất của thiên địa này. Nhưng, đối phương lại mang tới cho hắn cảm giác không khác gì người thế tục, không ra vẻ ta đây, không cao cao tại thượng!
Một người rất bình thường!
Đây là cảm giác của hắn!
Hoang Đế quay đầu nhìn Dương Diệp.
- Kỳ thật, ta rất hâm mộ các ngươi.
- Hả?
Dương Diệp khó hiểu. Hoang Đế cười nói:
- Bởi vì các ngươi cái gì cũng không hiểu, rất nhiều lúc, không biết chính là một loại hạnh phúc, ha ha. . .
Thanh âm vừa dứt, tay phải hắn vung lên, trực tiếp cùng Dương Diệp biến mất.
Chỉ chốc lát sau, Hoang Đế à Dương Diệp tới một mảng hư không.
Hư không này không giống hư không Dương Diệp từng thấy, cũng khác với thế giới mà hắn vốn ở. Rốt cuộc là khác thế nào thì hắn lại không thể nói ra được.
- Cảm thấy rất lạ phải không?
Hoang Đế đột nhiên hỏi.
Dương Diệp gật đầu.
- Không gian nơi này...
Hoang Đế mỉm cười.
- Ngươi có biết không gian cũng có mấy loại không?
- Không gian còn có rất nhiều loại à?
- Bằng không ngươi cho rằng là thế nào? Thế giới chúng ta đang ở được gọi là không gian ba chiêu. Không gian ba chiều, ngươi hiểu không? - Ngươi khẳng định là không hiểu. Ngươi hiện tại vẫn chưa tiếp xúc được tới đẳng cấp này.
Dương Diệp vội vàng cung kính thi lễ.
- Xin tiền bối chỉ giáo!
Không hiểu nhưng hắn có thể học.
Vị trước mắt này chính là một trong những người chí cường trong thiên địa, bỏ qua thôn này chỉ sợ là không có nhà trọ
Hoang Đế nghĩ nghĩ, sau đó nói:
- Hiện tại ngươi đã biết không gian có rất nhiều loại, nhưng cách chúng ta gần nhất chỉ có hai loại, loại thứ nhất chính là không gian ba chiêu, thế giới mà chúng ta đang ở.
- Còn loại thứ hai thì sao?
Dương Diệp hỏi.
Hoang Đế cười khẽ,
- Không gian bốn chiều!
- Không gian bốn chiêu?
Dương Diệp nhíu mày.
Đó là không gian gì? Hoang Đế nhìn Dương Diệp, sau đó nói:
- Chúng ta gọi là thiên mệnh! Sinh linh trong loại không gian này cao hơn tất cả những gì mà chúng ta hiện tại nhận thức, cũng chính là thiên mệnh. Ngươi hiện tại vẫn chưa cảm nhận được sự tôn tại của thiên mệnh là vì ngươi quá yếu, lực lượng của ngươi, đại não của ngươi vẫn chưa đạt tới cực hạn của không gian ba chiêu này. Sau khi lực lượng và đại não, nhận thức của ngươi đạt tới cực hạn của không gian ba chiều, có thể cảm nhận được sự tôn tại của không gian bốn chiều, cũng chính là thiên mệnh.
Dương Diệp trầm giọng nói:
- Tiền bối, phức tạp quá.
Hoang Đế lạnh lùng nói:
- Phức tạp là đúng. Ngươi hiện tại vẫn còn cách nó một khoảng cách rất dài, cứ từ từ mà đi!
Dương Diệp nói:
- Có điều, ta có một điểm khó hiểu. Dựa theo lời nói của tiền bối thì thiên mệnh này, trong cái gọi là không gian bốn chiêu. Nhưng cái này thì có liên quan gì tới chúng ta. Bọn họ ở không gian bốn chiêu, chúng ta ở không gian ba chiều, mọi người không xâm phạm lẫn nhau, thế không phải là rất tốt sao?
Hoang Đế nhìn Dương Diệp hồi lâu, sau đó nói: - Ngươi là óc lợn à! Biết sinh vật trong không gian một chiều và không gian hai chiêu không? Ví dụ như thực vật, ví dụ như con kiến, chúng sinh tôn ở không gian một chiều và hai chiều. Ta hỏi ngươi, vận mệnh của chúng có thể chi phối bản thân không? Có lẽ nhân loại không cẩn thận một chút thôi, giãm lên một ngọn cỏ, một con kiến, sinh mạng của chúng đã đi đến điểm cuối rồi. Hiểu chưa hả?
Dương Diệp thất thần.